Tác giả: Nhất Ngột
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342254
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2254 lượt.
Không hề kiêng dè Lận Khiêm chút nào, hôm nay cũng không sợ cho anh nghe mấy chuyện khiến cô chán ghét rồi.
Lận Khiêm thấy hai mẹ con cô nhắc đến sự kiện kia, dù sao ở nơi này cũng hơi lúng túng. Hôm nữa Tô Thanh nhìn Tống Mộ Thanh muốn nói lại thôi, cũng ý thức được lúc này sự hiện hữu của anh nên dừng lại. Anh đứng lên nói muốn đi ra ngoài một chút. Tống Mộ Thanh nghi hoặc nhìn anh, nghĩ đến mặc dù hôm xế chiều hôm nay anh không có an bài, nhưng thời gian cũng không hoàn toàn tự mình chi phối, đều là tùy thời đợi lệnh: “Anh có chuyện thì đi trước đi, buổi tối tự em về là được rồi.”
“Không có việc gì, anh đi ra ngoài hút điếu thuốc.” Anh thản nhiên hạ khóe miệng, áy náy gật đầu với Tô Thanh một cái, liền mở cửa đi ra ngoài.
Lận Khiêm đứng ở ngoài phòng bệnh, quay đầu lại liếc nhìn. Xuyên qua cửa sổ nhỏ bằng thủy tinh, chỉ thấy bóng lưng uyển chuyển của Tống Mộ Thanh. di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn Anh không khỏi có chút phiền não, móc bao thuốc từ trong túi ra, rút một điếu, đang muốn đốt lại chợt nhớ tới bệnh viện không cho hút thuốc lá. Bực bội đặt về, nheo lông mày đi xuống lầu.
Trong phòng bệnh, Tô Thanh thấy cửa đóng lại liền vội vàng kéo tay Tống Mộ Thanh: “Cậu ta đang làm việc trong quân đội? Là làm cái gì?”
Tống Mộ Thanh cho là Tô Thanh coi trọng cấp bậc của Lận Khiêm như những người khác, lập tức có chút không vui rút tay về, thản nhiên nói: “Một sĩ quan nhỏ mà thôi.”
“Làm sao con lại tìm quan nhân…” Tô Thanh lẩm bẩm nói.
“Quân nhân thì sao, có cái gì không tốt?” Tống Mộ Thanh lập tức phản bác, bộ dạng khẩn trương như…
Tô Thanh nặng nề hít một hơi, cuối cùng lại chậm rãi thở ra.
Nếu Tống Mộ Thanh đã quyết tâm muốn ở chung với Lận Khiêm, bà còn có biện pháp gì ép cô? Chuyện cô quyết định, cho tới bây giờ chưa có người thay đổi được.
“Chuyện của con cho tới bây giờ đều là con tự mình làm chủ. Mẹ không thể ngăn lại, cũng không có chủ ý nào. Điều duy nhất mẹ hi vọng chính là đời này con gặp người đàn ông tốt, hạnh phúc thuận lợi qua cả đời, ngàn vạn lần đừng giống như mẹ.” Tô Thanh cảm khái nhìn Tống Bình đang nằm mê man trên giường một cái, vỗ vỗ tay Tống Mộ Thanh.”
Giữa hai mẹ con nhìn như thân cận nhưng từ trước đến nay vẫn luôn xa cách, cho nên động tác tự nhiên thân cận bình thường giữa hai người như thế này cô lại sợ hãi rụt rè.
Tống Mộ Thanh cũng không nói chuyện, ngược lại cầm tay của bà một chút.
“Nếu cậu ta thật lòng với con, mẹ cũng không còn gì để nói. Nhưng chuyện này chính con phải suy nghĩ thật tốt một chút. Nếu thật sự con quyết định muốn ở chung một chỗ với cậu ta, sau này cuộc sống không có người đàn ông trong nhà trong thời gian dài cũng không phải là chuyện dễ dàng, xảy ra chuyện gì cũng chỉ có một mình con chống đỡ. Còn nữa, con bây giờ còn trẻ, không ngại chờ lâu thêm mấy năm, trước cứ thăm dò rõ ràng tính tình của cậu ta rồi nói, nếu không một khi kết hôn người thua thiệt chính là con.” Lời nói Tô Thanh thành khẩn chân thành, mi tâm nhíu chặt thành một đường.
Tống Mộ Thanh buông lỏng tay nắm tay bà một chút, rơi vào trầm tư. Lời nói của Tô Thanh không phải là không có đạo lý. Lấy tính tình cố chấp của cô mà nói, đã nhận định một ai thì sẽ rất khó thay đổi tâm ý. Vì vậy đối với cô mà nói, kết hôn chính là chuyện cả đời, đương nhiên là phải cực kỳ thận trọng.
Hiện tại cô ở cùng một chỗ với Lận Khiêm không được bao lâu, hiểu biết lẫn nhau còn chưa được vững vàng. Cũng không biết sau khi những tính tình mâu thuẫn ẩn núp bên trong bị lộ ra có thể trở thành nguyên nhân trí mạng cho tình cảm của bọn họ hay không. Cô không phải là người mang tất cả lợi thế đi mạo hiểm, chung đụng một thời gian dĩ nhiên là ổn thỏa. Huống chi, năm nay cô còn chưa tới hai mươi ba tuổi, chờ thêm hai năm nữa cô cũng chờ được. Nhưng cô sợ, sợ Lận Khiêm không chờ nổi.
Nghĩ đến bên ông ngoại của Lận Khiêm, trong lòng cô liền căng thẳng.
Chuyện này, đúng là không phải hai người cô và Lận Khiêm nói mà thành được.
“Mẹ đừng suy nghĩ nhiều như vậy, con và anh ấy còn chưa tính đến kết hôn nhanh như vậy, còn có rất nhiều chuyện còn chưa giải quyết…” Tầm mắt của cô rơi vào hư không, nói với Tô Thanh, cũng như là nói với chính mình.
“Là mẹ nóng lòng, chỉ chớp mắt con đã lớn như vậy, thật nhanh…”
Trong phòng bệnh, đột nhiên Tống Bình rên rỉ một tiếng, Tô Thanh lập tức dừng lại, khẽ đứng dậy nhìn sang bên đó. Thấy ông nhíu chặt mày, có lẽ là ở tron mộng cũng cảm thấy vết thương đau đớn, không có dấu hiệu tỉnh lại, lúc này bà mới ngồi trở lại, như được thả lỏng vỗ ngực một cái.
“Chuyện của con mẹ không nói cho cha con biết. diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn Nhìn bộ dáng Lận Khiêm chức vụ không thấp, mẹ sợ cha con biết về sau lại không sẽ sinh ra chuyện gì nữa, những năm gần đây, một nhà họ Triệu cũng đủ chơi đùa rồi.”
Hơn hai mươi năm vợ chồng, cõi đời này sợ rằng không có ai hiểu Tống Bình rõ hơn Tô Thanh.
“Không lừa được cả đời, sớm muộn gì ông ấy cũng sẽ biết. Ông ấy biết cũng sẽ không có gì.”
Tống Mộ Thanh liếc mắt nhìn giường bệnh một cái, thu hồi hết vẻ mặt xanh xao