Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghiêm Bên Trái Quay

Nghiêm Bên Trái Quay

Tác giả: Nhất Ngột

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342276

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2276 lượt.

g, em muốn làm gì? Đây là ăn no rồi nghĩ đến dâm dục?” Lận Khiêm bắt được cổ tay của cô.
“Phi! Thật là không biết xấu hổ. Trước mặt công chúng, mặc bộ quần áo như vậy kính xin anh chú ý cử chỉ. Rơi vào mắt người có tâm nói anh vô lễ, làm mất thể diện của các đồng chí quân nhân.”
Lận Khiêm sâu kín nhìn cô cười, cười không ngừng sợ hãi trong lòng Tống Mộ Thanh. Một hồi lâu, anh mới chậm rãi dựa
tới, chóp mũi gần như chạm vào chóp mũi của cô.
"Đây là bệnh viện, em cũng đừng có làm loạn." Tống Mộ Thanh bỗng chốc ngửa ra sau, cảnh giác nhìn xung quanh.
Hoàn hảo là bọn họ đang ở chỗ gần cuối hành lang, không có nhiều người chú ý đến động tĩnh bên này.
Lận Khiêm thấy cô giống như con thỏ con bị giật mình, cười rất là vui vẻ. Trong ánh mắt trợn to của Tống Mộ Thanh, chậm rãi vươn tay, lấy hạt cơm còn dính trên má của cô, sau đó đưa ra phía trước cho cô nhìn, chứng mình anh thật sự không có muốn làm loạn.
Tống Mộ Thanh rất..., cảm thấy anh có lòng đùa giỡn mình, mặt đen lại một nửa.
"Được rồi, đừng nóng giận." Dụ dỗ người lại giống như là ra lệnh vậy.
Trong lòng Tống Mộ Thanh không thoải mái. Cô cũng không phải là lính của anh, anh nói không tức giận thì phải cười với anh?
"Đừng tức giận nữa, hình như là cha em tỉnh, vào xem một chút."
Tống Mộ Thanh tỉnh lại. Mặc dù trên mặt vẫn còn xanh xanh tím tím, nhưng nhìn ra được ông không thoải mái nhíu lông mày.
"Ông muốn cái gì?" Tống Mộ Thanh theo bản năng cho là ông khát liền đi qua cầm cốc nước lên!
"Không phải." Tống bình cúi đầu phun hai chữ. Bởi vì thời gian dài không mở miệng nói chuyện, giọng ông có chút khàn khàn.
Tống Mộ Thanh dừng lại, cầm cốc nước ngẩn người tại chỗ.
Hiện tại ông không thể ăn đồ ăn, cũng không thể ngồi dậy, chỉ có thể nằm ở nơi đó, tỉnh phải nhìn trần nhà, mệt mỏi liền híp mắt một lát. Nhưng truyền dịch cả một buổi chiều, vừa rồi ông không không a mồ hôi, có phải là muốn bài tiết?
Tuy nói là phụ nữ, nhưng mà trong trí nhớ lúc nhỏ của Tống Mộ Thanh, Tống Bình đến ôm cô cũng chưa từng, chớ nói chi là hôn. Cho nên lúc này muốn cô phục vụ ông đi tiểu, trong lòng khó tránh khỏi có chút chán ghét.
Hộ lý trước kia bị Tô Thanh quá tốt bụng đưa xuống tầng dưới, người mới còn chưa tới. Cô chọc vào bên cạnh, nhìn vẻ mặt Tống Bình khó chịu, có chút không biết làm sao.
Có nên gọi Lận Khiêm không? Nếu như mà gọi, anh có nguyện ý hay không?
Trong lòng cô không nguyện ý muốn Tống Bình thấy anh sớm như vậy. Khi lòng tràn đầy kỳ quái không cam lòng xoay người lấy cái bô thì có một cái tay ngăn cản cô lại.
"Em đi ra ngoài trước đi, anh giúp."
"Anh..."
"Nghe lời, loại chuyện như vậy anh làm là được rồi." Lận Khiêm vỗ vỗ cánh tay của cô, nghiêng đầu về phía cửa một cái.
Tống Mộ Thanh do dự đứng ở đằng kia, Tống Bình nhìn thấy Lận Khiêm, vẻ mặt không hiểu, nhìn giống như hỏi thăm Tống Mộ Thanh. Cô cái gì cũng không nói, đi ra ngoài, mặc cho chính ông đoán đi.
Cô đứng ngồi không yên trên hành lang, thỉnh thoảng ngó ngó hướng cửa. Chẳng qua bao lâu Lận Khiêm đi tới, đi tới nhà vệ sinh. Tống Mộ Thanh không có lo lắng người trong phòng bệnh lập tức đi theo.
"Ông ta có hỏi anh cái gì không?" Cô canh giữ ở cửa nhà vệ sinh, vừa thấy anh ra ngoài liền hỏi.
Lận Khiêm cuốn lại tay áo sơ mi, sau đó Tống Mộ Thanh đưa khăn giấy tới cho anh lau khô tay. Không nhanh không chậm nhìn cô một cái: "Hỏi."
"Hỏi anh cái gì? Anh nói làm sao?" Cô vội vàng hỏi.
"Đương nhiên là nói tình hình thực tế." Anh cố ý nhảy qua vấn đề đầu tiên của cô.
Tống Mộ Thanh lập tức bình tĩnh lại, không nhìn ra vui mừng hay là không cao hứng.
"Nếu như anh hiểu không sai, em không muốn anh chạm mặt với cha em?" Anh dẫn cô tới khúc quanh an toàn không có người, hai cánh tay khoác lên trên vai cô: "Tại sao? Là tạm thời không nghĩ tới hay là vĩnh viễn đều không muốn?"
Đương nhiên là tạm thời không muốn. Nhưng cô không lập tức trả lời. Bên cạnh bọn họ chính là cửa sổ, bên ngoài đã hoàn toàn tối, bầu trời xa xăm một màu đen tối làm cho người ta hít thở không thông, đè nén cực kỳ. Trong cầu thang nghe thấy tiếng đèn, thời gian dài không có động tĩnh của ánh đèn liền tối đi, không kịp đề phòng, cô không nhìn thấy sắc mặt hiện tại của Lận Khiêm. Chỉ nhớ ở một khắc ánh đèn mất đi kia, vẻ mặt của anh thật thối. Giống như là bị ăn sạch sành sanh, người nọ lại không phụ trách anh, phủi đít bỏ đi vậy.
"Nói chuyện!" Đèn lập tức lại sáng lên.
"Đây không phải là đang suy nghĩ nói gì sao." Cô híp híp mắt, không thích ứng được ánh sáng hiện tại.
Lận Khiêm cắn răng nghiến lợi, sắc mặt âm trầm giống như sắc trời bên ngoài vậy. Tống Mộ Thanh rất hài lòng giật giật khóe miệng, lập tức nhào qua, hai cái tay treo trước cổ của anh.
"Việc binh không ngại dối lừa, đồng chí đoàn trưởng anh thật không bình tĩnh. Anh trêu em một lần, em cũng đùa giỡn anh một lần, hiện tại hai ta huề nhau." Cô vươn tay chọc chọc ngực anh.
"Người huề là huề với "khuê mật" của em, cả đời này cũng đừng nghĩ huề với anh!" Anh cắn răng nói. Nói xong cũng hu


Ring ring