Tác giả: Nhất Ngột
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342256
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2256 lượt.
ng hăng cắn lên cái cổ trắng muốt của cô một cái.
"Ai ui, anh cầm tinh con chó à, tại sao động chút là cắn người?" Tống Mộ Thanh bị đau, hai bàn tay dùng sức vỗ lên lưng anh.
Ngày thứ hai sau khi trợ lý của Tống Bình đến bệnh viện Tống Mộ Thanh bắt đầu trở lại công ty đi làm, lấy thân phận thay mặt tổng giám đốc.
Hiển nhiên Tống Bình cũng không dễ dàng giao giang sơn ông kinh doanh nhiều năm vào tay cô, công ty là mang tên ông ta, há có thể để Tống Mộ Thanh nắm ở trong tay, tùy thời cho ông ta một kích trí mạng? Nhưng trợ lý của Triệu Nghị cầm dự án hợp tác của Triệu thị tới bệnh viện, hết sức uyển chuyển biểu đạt Triệu thị hi vọng hợp tác với Tống đại *****.
Hiện tại công ty Tống Bình giống như là một bệnh nhân hôn mê sâu, mặc dù không chết ngay được nhưng nếu có Triệu thị giúp một tay thì có thể cải tử hồi sinh. Vậy làm sao có thể không khiến Tống Bình động lòng được? Sau khi cân nhắc trên dưới, do dự tạm thời giao quyền lực cho Tống Mộ Thanh.
Tống Mộ Thanh cũng không phải là mười phần cam nguyện nhận lấy. Nếu như chỉ vì cứu vãn công ty, cô tuyệt đối sẽ không trở về, nếu làm không tốt, công ty đóng cửa, cô sẽ bị người người oán giận, mặc dù cô không hề làm gì nó cũng không chạy thoát được số mạng đóng cửa, nếu làm rất tốt, có khởi sắc, đó không phải là gia tăng lợi thế cho Tống Bình tiếp tục tiêu dao bên ngoài hay sao?
Nhưng hiện tại cô không thể chỉ suy tính những thứ này/
Bên kia một hồi lâu cũng không có tiếng động, Tống Mộ Thanh cho là anh mất hứng, đang muốn hò hét hai câu, lại nghe anh nói: “Thời gian đã quyết định rồi.”
“Sáng sớm ngày mai anh phải trở về quân đội, 23 tháng sau đi Tây Tạng.” Dừng một chút anh nói tiếp.
Vừa mới bắt đầu Tống Mộ Thanh chưa kịp phản ứng, mấy ngày nay, bọn họ giống như đôi tình nhân bình thường, mỗi ngày đều có thể gặp mặt. Chỉ mới vài ngày thôi mà cô đã thành thói quen ngọt ngào suôn sẻ như vậy.dღđ。l。qღđ Sau khi anh trở lại doanh trại không phải là không thể gặp mặt, nhưng doanh trại không phải là nhà cô, sao có thể ngày ngày chạy qua chỗ đó. Đừng nói là quy củ không cho phép, chính là nhiều người nhìn như vậy, cô cũng không phải là không biết xấu hổ, sợ cử chỉ vô tâm khiến cho anh gặp nhiều phiền toái.
Hiện tại mới đầu tháng, 23 tháng sau, không sai biệt nữa còn năm mươi ngày. Cô lặng yên trong chốc lát, ngón tay vô ý thức vẽ vòng tròn trên mặt bàn gỗ lim. Khi vang lên tiếng gõ cửa cô mới ý thức được hiện tại không phải là lúc nên nói chuyện.
Anh có việc bận, cô cũng có một trận chiến phải đánh.
Cô cúi đầu nói một tiếng với Lận Khiêm: “Anh cứ về nhà trước đi, em sẽ trở về sớm một chút.” Sau đó nói người ngoài cửa đi vào.
Trước đó Tống Mộ Thanh đã xin chỉ giáo một chút với Triệu Nghị, bên cạnh lại có trợ lý giúp một tay, nhưng cuối cùng rất nhiều chuyện cô phải quyết định. Mặc dù đầu óc cô thong minh, nhưng cho tới bây giờ cũng không phải là dùng trong nghề này. Hiện tại cô là người mới, thiếu hụt nghiêm trọng kinh nghiệm thực chiến, bất kỳ một bảo biểu trên văn kiện cũng có thể làm cho não cô ngưng trệ phải bóp huyệt thái dương, chớ nói chi những thuộc hạ ngồi không ăn bám kia của Tống Bình, thấy cô quan mới nhậm chức chuẩn bị tới bới móc này.
“Anh cảm thấy lần này cơ hội xoay mình của chúng ta có bao nhiêu phần trăm?” Tống Mộ Thanh nhức đầu gấp lại sổ sách văn kiện hạng mục, hỏi trợ lý Nhậm Khải đang cung kính đứng ở bên cạnh bàn.
Cô nói “Chúng ta”, đương nhiên kéo anh ta lại cùng chung một thuyền với mình. Trong đó không chỉ là tin tưởng với Triệu Nghị mà còn là tin tưởng với chính bản thân anh ta. Sau khi Tống Bình hỏi ý kiến anh ta ở trong bệnh viện thì trợ lý của Triệu Nghị không biến sắc nhìn ông ta một cái, anh ta trả lời “Tôi tin tưởng năng lực của đại *****”, bọn họ đã là người trên cùng một chiếc thuyền. Anh ta không có lựa chọn nào khác.
Nhậm Khải hạ mắt xuống, khi đưa mắt lên nhìn là bộ dáng sóng nước chẳng xao động quen thuộc.
“Nếu như hợp tác với Triệu thị có kết thúc mỹ mãn, hoàn toàn có thể hóa giải vấn đề tiền bạc đang cấp bách.” Anh ta nhìn Tống Mộ Thanh một cái, thấy cô chau mày, lại nói: “Nhưng nội bộ công ty tồn tại rất nhiều vấn đề, lên án đã lâu, hơn nữa còn là trí mạng. Đây mới là vấn đề nên giải quyết nhất.”
“Sớm muộn cũng muốn thu thập hai lão này.” Tống Mộ Thanh hung tợn nói.
Lão đại bộ phận nhân sự và bộ phận tài vụ, từ ngày đầu Tống Bình xây dựng sự nghiệp đã đi theo ông ta. Bản lãnh thật sự không có, ngược lại vỗ ngựa nịnh nọt thì có thừa. Cậy vào thân phận “khai quốc công thần” của mình, nhét không ít người không xin được việc trong nhà mình vào trong công ty, từ chức quản lý, xuống tới bác gái vệ sinh, cũng có thể tìm ra được có quan hệ thân thích theo chân bọn họ
“Còn có, bản thân tổng giám đốc…”
Tống Mộ Thanh không nhịn được phất tay một cái, những việc hoang đường kia của Tống Bình cô đã không còn muốn nghe nữa. Nhậm Khải thức thời dẫn đề tài theo hướng khác.
Thư ký gõ cửa đi vào, thong báo đã tới thời