Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghiệt Trái

Nghiệt Trái

Tác giả: Tả Tình Hữu Ái

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341814

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1814 lượt.

cười để lộ ra hàm răng trắng sáng, hắn nói: “Yên tâm đi, dựa vào tình anh em ba mươi năm, bất luận thế nào đều cho.”
Dương Quần và Âu Dương đã không nhịn được, nói: “Mẹ kiếp, đang lúc chơi vui lại nói chuyện làm ăn, có đánh bóng đi không hả?”
La Hạo cợt nhả quay đầu nói với Dương Quần: “Xem cậu nóng vội kìa, nhất định là cậu thua rồi.”
Dương Quần đảo mắt, nói: “Em không tham chiến, em cá là anh Đông tử thắng, thể nào anh cũng thua.”
La Hạo trừng mắt với anh một cái, “Vớ vẩn, cậu bảo tôi thua thì tôi thua chắc, thế thì không phải là tiện cho cậu quá sao.”
Phan Đông Minh tiếp lời: “Tôi chờ xem.”
Tạ Kiều đứng dưới ô, bị cô bạn gái của Dương Quần kéo xuống, “Ngồi xuống đi, thời gian họ chơi rất dài đó.”
Lúc này Tạ Kiều mới ngồi xuống, cùng mấy cô gái tán gẫu. Chỉ có cô bạn gái Phan Đông Minh đưa đến là không nói chuyện cùng mọi người, mà ngồi cách xa dưới cái ô khác xem mấy người đàn ông chơi bóng. Tạ Kiều cảm thấy cô ấy có phần quen thuộc nhưng không nghĩ ra là ai. Lúc này, bạn gái Âu Dương bĩu môi, nhỏ giọng nói: “Người nổi tiếng có khác, rất cao giá.”
Người kia nói: “Ôi dào, không phải chỉ là MC thôi sao, có cái gì đâu, cao giá nhưng không phải cũng bám đàn ông à.”
“Cô ta tên gì nhỉ? Viên…Viên Lệ Lệ, đúng, tên là Viên Lệ Lệ.”
Có thế Tạ Kiều mới nhớ ra, không khỏi nhìn thoáng qua Viên Lệ Lên. Lúc ở lớp của Diệt Tuyệt cô đã nghe đến cô ấy, là bạn học của cô, cũng từng là nhân vật kiệt xuất trong trường, rất nhiều giảng viên đều nhất trí để cô ở lại dạy. Cô gái này sau khi tốt nghiệp đã được đài truyền hình nổi tiếng thu về, hiện tại là MC nổi tiếng, cũng từng là mục tiêu phấn đấu của Tạ Kiều.
Bỗng nhiên nghe thấy Dương Quần vừa vỗ tay vừa cười to, thì ra là có bóng trúng lỗ. La Hạo thua sáu gậy nhưng lại khiến Dương Đàn cười đắc ý, anh chỉ vào La Hạo cười to: “Xem anh mạnh miệng kìa, động phải anh Đông tử, cho anh đẹp mặt luôn.”
Chỉ là lời nói đùa của anh, nhưng đến tai Tạ Kiều lại vô cùng đáng sợ. Cô nhìn chằm chằm mấy bóng hình phía xa, trong lòng luôn nghĩ, sao cô lại khiến sự tình đi đến bước này, nếu cô không bỏ La Hạo, chẳng lẽ sẽ thật sự là hại anh sao? Đến hôm nay cô cũng dần hiểu được, Phan Đông Minh này bất phàm, tuy rằng đều là bạn bè nói chuyện, nhưng khi nói với Phan Đông Minh thì thái độ có phần cẩn thận, còn Phan Đông Minh lại không âm không dương, thật xa cách, có đôi khi lại lạnh lùng. Cô hiểu rằng chính mình đã rơi quá sâu rồi, chỉ có thể tạm bợ mà sống chứ không thể quay lại được.
La Hạo hùng hùng hổ hổ trở về, cả người đầy mồ hôi. Tạ Kiều đưa cho anh một cái khăn bông, anh nói: “Mẹ khỉ, hôm nay coi như là anh nể mặt Dương Quần.”
Dương Quần ngồi một bên uống nước khoáng, liếc mắt trêu ghẹo: “Khà khà, ai cần anh nể tình, em thay mặt anh Đông tử, không để anh vênh mặt.”
La Hạo vừa nghe thấy thế liền bật cười, “Vậy coi như hôm nay tôi thua đi, không lột được bộ mặt vênh váo của Đông tử.”
Mấy người chơi cho đến khi mặt trời khuất núi mới thu gậy rồi vào nhà hàng dùng cơm, họ ăn đồ ăn Hàn Quốc, là thịt nướng. Tạ Kiều ngồi đối diện với Phan Đông Minh, hơi nâng tầm mắt lên thì thấy Viên Lệ Lệ lấy thịt nướng cho Phan Đông Minh. Hắn ăn rất ít, cùng mấy người bạn tán gẫu chuyện làm ăn, chuyện đất đai. Cô lấy cớ đi toilet khi nhận được một tin nhắn, là của Phan Đông Minh, chỉ có đúng một chữ: Đi.
Tạ Kiều nhìn cô gái với gương mặt trắng bệch trong gương, rốt cục cũng gọi điện thoại cho Lưu Vũ Phi, bảo cô hai mươi phút nữa gọi điện cho mình.
Tạ Kiều ngồi xuống cạnh La Hạo, lặng lẽ cầm tay anh, nhưng La Hạo vẫn nói chuyện với người khác.
Rốt cục điện thoại của Lưu Vũ Phi cũng tới, Tạ Kiều bắt máy rồi giật mình, nói thất thanh: “Cái gì?”
Mọi người nhìn về phía cô. Trong lòng cô bi ai vô cùng, sao cô lại lấy lời nói dối để rời khỏi người yêu mình cơ chứ. Cô yên lặng cúp điện thoại, trong mắt đã hơi phiếm lệ, cô nói: “Thực xin lỗi, bạn cùng phòng của tôi xảy ra chuyện, tôi phải về.”
La Hạo đứng lên nói: “Anh đưa em đi.”
Phan Đông Minh cũng lên tiếng: “Hay để tôi đưa đi, tiện thể cũng phải về thành phố, cậu đi thì cuộc vui lát nữa sẽ thế nào?”
La Hạo nhìn Tạ Kiều, cô nói: “Không sao, em tự đi, các anh không dễ gì được tụ tập, đừng vì em mà mất vui.”
Tạ Kiều được tài xế đưa đến chỗ công viên Triêu Dương, đó là một khu chung cư quốc tế xa hoa. Quản gia mở cửa phòng cho cô. Cô nhìn căn phòng lộng lẫy nhưng lại lạnh lẽo, cả người như bị rơi vào hầm băng vậy.
Tạ Kiều nằm trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ nghĩ ngợi về nỗi lòng mình. Trong lúc mơ mơ màng màng, bỗng cô nghe thấy tiếng mở của cánh cửa điện tử, nỗi kinh hãi này khiến cơn buồn ngủ của cô biến hết, cô vội vàng ngồi dậy căng thẳng nhìn về phía cửa phòng. Vừa nghe thấy tiếng dép lê quệt xuống sàn nhà, Phan Đông Minh liền xuất hiện ở cửa. Ngọn đèn trong phòng ngủ rất mờ, hắn nhìn Tạ Kiều đang ngồi trên giường thì sửng sốt, rồi lập tức cười, “Chưa ngủ? Chờ tôi sao?”
Tạ Kiều xuống giường, đứng yên đó mà chân tay luống cuống, cầm chặt sườn váy không nói lời nào.
Phan Đông Min


The Soda Pop