Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghiệt Trái

Nghiệt Trái

Tác giả: Tả Tình Hữu Ái

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341808

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1808 lượt.

phải là quần áo hắn mà là con người hắn, cô hận gã đàn ông đã mang lại cơn ác mộng vô tận cho cô; hắn dùng đôi tay đầy tội ác kia xé nát tình yêu của cô, cũng xé bỏ sự tôn nghiêm đáng thương còn sót lại của cô. Ngón tay Phan Đông Minh còn đang trong thân thể cô, hắn dùng toàn bộ sức nặng cơ thể đè lên cô. Tạ Kiều hận đến tột độ, há miệng cắn lên vai hắn, lấy tay cào lên mặt và cổ hắn. Cô không biết chính mình nên làm thế nào, chỉ biết rằng nhất định cô phải phản kháng, phải chống cự. Hai chữ La Hạo vẫn điên cuồng nhảy nhót trong lòng cô. La Hạo, La Hạo, cô yêu người đàn ông này, anh có thể tha thứ cho cô không, có thể vẫn yêu cô không? Cho dù tất cả chỉ là ác mộng, nhưng có thể không tỉnh lại được sao? Cô không rõ vì sao mình lại muốn như vậy. Cô hận chính mình, thật đúng là ngu xuẩn, là chính cô đã tự tay đánh mất hạnh phúc của mình. La Hạo, cô có thể gọi tên anh, cô không biết chính mình có thật sự gọi lên hay không. Phan Đông Minh ở phía trên hơi dừng lại một chút, sau đó lại càng tra tấn điên cuồng hơn.
Sự giãy giụa dữ dội của cô càng khiến Phan Đông Minh hưng phấn, nỗi đau đớn truyền đến từ bả vai càng kích thích hắn trở nên như một con thú giống đực mang ham muốn chinh phục. Thân thể hắn chấn động mãnh liệt, như hạt sương sớm chòng chành trên lá sen, đôi mắt cũng có đôi phần run rẩy. Bầu ngực mềm mại tuyệt mỹ như một đóa hoa kỳ lạ, mang theo vẻ đẹp bất ngờ khiến hắn không kịp phòng bị mà đắm chìm. Người con gái dưới thân thật đẹp, nhưng sao cô lại gọi tên La Hạo chứ, hắn tức giận, hắn đối với phụ nữ đáng phải như bông hoa quý hiếm, còn các cô nàng phải như ong mật mà vây quanh hắn mới đúng. La Hạo ư? Vậy hắn là gì? Hắn thật sự tức giận, ngoại trừ tức giận hắn cũng không biết mình muốn gì nữa. Người con gái này cứ lớn tiếng khóc, giãy giụa, còn gọi tên La Hạo, hắn cực kỳ ghét cái tên La Hạo được gọi ra từ miệng cô. Hắn cúi đầu hung hăng chặn miệng cô lại, khiến cô không bao giờ có thể gọi nổi cái tên làm cho hắn tức giận nữa. Cô đáp lại hắn bằng cách cắn trả, trong miệng có vị máu, cũng hơi đau, nhưng hắn không muốn dừng lại, như con thiêu thân ngu xuẩn, rõ ràng biết phía trước là ngọn lửa thiêu đốt thân thể nhưng vẫn cố chấp mà lao vào, chờ cho đến khi ngọn lửa ấy diệt đến còn một đống tàn tro thì thôi. Hắn không muốn dừng, chỉ muốn tra tấn cô. Hôm nay trông cô thật xinh đẹp, như một vị thiên sứ nhỏ bé, vậy nên hắn càng muốn bẻ gãy đôi cánh thuần khiết kia, để nhìn cô thống khổ mà vẫn không thể đi đâu được nữa.
Đột nhiên hắn rút ngón tay rời khỏi thân thể cô, bên mang tai có cảm giác nóng rát, miệng hắn vẫn hung hãn hôn, môi, đầu lưỡi, cả cổ cũng phát đau, nhưng cảm giác này đem đến khoái cảm cho hắn. Hắn không thể suy nghĩ gì được, chỉ biết là hắn cần phải tiếp tục nhấm nháp vị ngọt ngào của cô. Một tay hắn tóm chặt tay cô trên đỉnh đầu, một tay tiến vào khoảng cách giữa thân thể của hai người, cởi bỏ thắt lưng, rồi đưa thứ đang đau buốt ra chậm rãi tiến vào cơ thể cô.
Thân thể sau khi bị hắn làm tổn thương không thể phục hồi được như cũ, lại bị tàn nhẫn xé rách ra, đau đến thấu tim gan. Cô giống như một người bệnh vô lực giãy giụa giữa ranh giới sự sống và cái chết, nhưng vẫn là phí công, loại đau đớn này nhắc cô biết rằng Phan Đông Minh đã làm được rồi. Một lần lại một lần, cô bị người đàn ông này liên tục đẩy vào địa ngục, cô chỉ cảm thấy cả người cô đã bị kéo thành hai mảnh. Dòng lệ nối nhau chảy qua tóc mai vào lỗ tai. Cô nhắm mắt lại, thấy trời đầy sao, rồi đột nhiên nó vỡ vụn thành biển tro bụi…
Không biết qua bao lâu, chỉ còn lại tiếng đàn ông thở dốc, chỉ còn lại luật động, nhưng điện thoại của cô đột nhiên vang lên. Một khúc ca lãng mạn được xướng lên, đó là nhạc chuông cô đã đặc biệt cài cho La Hạo, mà anh cũng như vậy. Rốt cục cô vẫn nhắm chặt mắt lại.
Nhất thời Phan Đông Minh mở mắt ra, bỗng nhiên hắn phát hiện mình vẫn đang che kín miệng Tạ Kiều. Hơi thở nặng nề của hắn phả lên mặt cô, nhìn cô bị lệ tẩy trong đôi mắt, chiếu ra khuôn mặt hắn. Thật thỏa mãn! Bên môi hắn gợn một nụ cười, nhưng hắn hỏi: “Là La Hạo?”
Tạ Kiều đã như không còn linh hồn nữa. Hắn bắt đầu tức giận, lại cười lạnh: “Tôi có điểm thông cảm với La Hạo, em hệt như con cá chết không có phản ứng, thật sự là khiến người ta mất khẩu vị. Lúc cùng nó làm tình, em cũng có biểu hiện như vậy sao? Nhìn nó si mê em tới cỡ đó, tôi còn tưởng em rất cừ, thì ra mùi vị gian tình cũng chẳng có gì mấy.”
Tiếng chuông điện thoại vẫn không ngừng, Phan Đông Minh chưa thỏa mãn nhưng hắn rút thân mình ra rồi vào phòng tắm. Tạ Kiều chuyển tầm nhìn về phía điện thoại của mình trên sô pha cách đó không xa, chắc chắn là La Hạo gọi tới để hỏi tình hình của cô bạn cùng phòng. Ôi, sao cô có thể đáng xấu hổ đến vậy, sao cô có thể hết một lần lại một lần lừa anh, sao có thể yêu anh như vậy…
Điện thoại vang lên hai lần, cuối cùng yên lặng. Phan Đông Minh từ nhà tắm ra trong tình trạng khỏa thân, nhìn Tạ Kiều vẫn nằm trên giường với nguyên tư thế cũ, lại nhìn điện thoại của cô, cuối cùng đến lấy điện thoại ra xem. Hắn ngẩng đầu,


pacman, rainbows, and roller s