Phúc Hắc Tổng Tài, Đừng Ăn Tôi
Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342183
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2183 lượt.
được cao thủ như thế bí mật bảo vệ nàng ta, không biết Tiếu Phi đang dựa vào ai?
Tiếu Phi thở dốc, đến khi bình tĩnh lại mới cười: “Đã làm kinh động điện hạ rồi ư? Điện hạ bất ngờ hạ cổ độc khiến Tiếu Phi kinh hãi rất lâu. Tiếu Phi tiếp tục giúp điện hạ, điện hạ nhớ sau khi thành sự nhớ đưa thuốc giải cho Tiếu Phi là được”.
Ánh mắt Cao Duệ sáng lấp lánh, khéo môi khẽ cười: “Khá lắm, không uổng công ta coi trọng nàng. Được! Phi Nhi đừng có giúp người bừa bãi. Nàng nên nhớ rằng, trên thế gian này, chỉ mình ta có thể giải được cổ độc của nàng. Suýt chút nữa thì ta quên mất, đây là cổ độc song tâm, ta sống thì nàng sống, ta chết nàng cũng chết theo. Trước khi muốn bán đứng ta nhớ suy nghĩ cho kỹ”.
Cao Duệ ung dung biến mất khỏi hậu hoa viên. Hai chân Tiếu Phi mềm nhũn khuỵu xuống. Chẳng lẽ nàng và Cao Duệ phải cùng chết thì mới kết thúc mọi chuyện? Nàng khẽ cắn môi suy nghĩ, nhưng chẳng thể nghĩ ra cách nào.
“Tiểu thư không sao chứ?”.
Tiếu Phi ngẩng lên, Yên Nhiên tay cầm cung ngồi cạnh nàng, ánh mắt lo lắng.
Nàng cười trả lời: “Ta không sao, chỉ đang nghĩ xem bước tiếp theo Cao Duệ sẽ làm gì. Em không cần phải ra tay, hắn không giết ta đâu, hắn còn muốn lợi dụng ta để dụ Gia Luật Tòng Phi. Cứ làm theo kế hoạch”.
Nàng đứng dậy cười dịu dàng, quay lên lầu.
Yêu Nhiên nhìn nàng bước vào cửa, khẽ thở dài.
Kinh Thành Đại Loạn
Trận chiến thu quan hoàn hảo đã hạ màn. Em ra đi giữa cơn bão tuyết. Tuyết tan trời sáng, không biết em có được trùng sinh…
Trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay lặng lẽ rơi vào ngày mồng một tháng mười hai. Những bông tuyết bay lất phất đầy trời càng khiến không khí trong kinh thành trở nên căng thẳng.
Đã năm ngày Minh đế không lên triều, thái tử Cao Hy đảm nhận việc xử lý chính vụ, giám sát đất nước.
Định Bắc vương Cao Duệ đứng trước long sàng tận hiếu xin chỉ hoãn hôn lễ. Minh đế không đồng ý, lệnh cho bộ Lễ chuẩn bị nhanh hơn.
Trong trường hợp thứ nhất sẽ dẫn đến chiến tranh, chưa biết được ai thành ai bại. Trường hợp thứ hai, một khi thành công, có thể tránh được chiến tranh liên miên, nhưng nếu thất bại, Định Bắc vương lại tập hợp binh lính gây chiến thì sẽ khó khăn hơn.
Cao Duệ vẫn đứng đó, đợi Cao Hy lựa chọn.
Cao Hy tiếp lời Thẩm tướng: “Triều ta binh nhiều tướng tốt, Tam hoàng đệ hãy cứ chuẩn bị hôn sự, không cần quá lo lắng chiến sự. Các khanh tiến cử tướng nào đứng ra trấn giữ phương Bắc?”.
Nhận được ánh mắt thoáng qua của Cao Duệ, Vương thị lang ở bộ Binh đứng ra nói: “Thần tiến cử Võ Uy bá làm thống soái. Đại quân Hà Bắc Đông Tây Lộ là quân của Võ Uy bá, Võ Uy bá chiến công hiển hách, có bao năm kinh nghiệm trấn giữ phương Bắc. Thần tiến cử Võ Uy bá dẫn quân, tin rằng lần này quân Khiết Đan cũng sẽ bị đánh bại như lần trước”.
Đinh Phụng Niên bị Minh đế lạnh nhạt từ sự việc của Đỗ Thành Phong, nhưng đúng là ông ta có công trấn giữ phương Bắc đánh đuổi Khiết Đan nhiều năm. Với kinh nghiệm chinh chiến và sự thấu hiểu người Khiết Đan, Đinh Phụng Niên chính là sự lựa chọn duy nhất.
Chỉ mấy hôm nữa Đinh Thiển Hà sẽ được gả cho phủ Định Bắc vương, Đinh Phụng Niên nắm giữ quân quyền của hai mươi vạn đại quân Hà Bắc Đông Tây Lộ cũng đâu khác gì quân quyền ở trong tay Cao Duệ? Cao Hy lạnh lùng nhìn Vương thị lang, mắng thầm kẻ làm tay sai cho Cao Duệ, ngầm nhớ kỹ người này.
Bá quan trong triều chia thành hai phe. Phe thái tử lấy lý do Võ Uy bá từng bị Khiết Đan bắt đi, nếu để ông ta thống lĩnh đại quân sẽ lại thất bại. Người của Cao Duệ lại liệt kê ra chiến công trong suốt hai mươi năm qua của Đinh Phụng Niên.
Bỗng Đỗ Hân Ngôn lớn tiếng nói: “Thần có bản tấu xin trình lên điện hạ. Thần tán thành Võ Uy bá nắm giữ ấn soái, thần nguyện đi theo đại quân tiến về phương Bắc!”.
Lời này vừa dứt, tiếng tranh luận trong triều cũng ngừng lại.
Đỗ Hân Ngôn nói tiếp: “Cha thần có tội được hoàng thượng ban cái chết, nhưng ông có nhiều năm chinh chiến, một lòng muốn tiêu diệt Khiết Đan, thần nguyện ra chiến trường, hoàn thành tâm nguyện của phụ thân, mong thái tử điện hạ ân chuẩn”.
Cao Hy thở phào nhẹ nhõm. Đỗ Hân Ngôn đi theo sẽ khống chế được Đinh Phụng Niên. Kinh thành đã bố trí ổn thỏa, chỉ cần trong tay Cao Duệ không có binh mã thì không có gì phải lo. Cao Hy trong lòng đã quyết, quay sang nhìn về phía Định Bắc vương Cao Duệ.
Cao Duệ khẽ cười: “Thần đệ tán thành ý của Đỗ đại nhân”.
Vậy là sự việc đã được giải quyết như vậy.
Mồng năm tháng mười hai, Đỗ Hân Ngôn theo Đinh Phụng Niên tiến về phía Bắc.
Ba ngày sau, mồng tám tháng mười hai. Định Bắc vương Cao Duệ nạp phi.
Tuyết vẫn rơi khắp kinh thành. Những người quan tâm đến thời cuộc sẽ thấy, kinh thành ngày hôm đó đông binh lính tuần tra hơn, cổng thành tra soát cũng nghiêm hơn. Không khí trong thành khiến người ta căng thẳng lạ lùng.
Thái tử Cao Hy đã vào ở trong cung để giám sát đất nước và xử lý chính sự. Vì đại hôn lễ của Định Bắc vương nên trở về phủ thái tử trước một ngày, chuẩn