Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342197
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2197 lượt.
o vệ bản thân mình.
Cao Duệ cười gằn, chàng đã đánh giá Thẩm tướng quá thấp. Trương tiên sinh mở lời: “Chi bằng nhân cơ hội này, bắt đầu trừ khử từ Thẩm tướng. Thế cục hỗn loạn, có lợi cho chúng ta”.
Trương tiên sinh là người khá có vai vế trong phủ Cao Duệ, được Cao Duệ đối xử rất coi trọng. Nghe thấy ẩn ý trong lời nói của ông ta, Cao Duệ cười bảo: “Tể tướng của triều đình là một kẻ ngụy quân tử mua danh cầu tước, cái chết của Đỗ Thành Phong, ông ta cũng có phần. Phụ hoàng nghe được bệnh tình càng thêm nặng, cục diện của triều đình không loạn cũng phải loạn”.
“Điện hạ anh minh!”.
Cao Duệ trầm ngâm một lát rồi nói: “Không được. Phụ hoàng lập Đại hoàng huynh làm thái tử, Thẩm tướng thà bị bãi quan cũng không đứng về phía ta. Con cáo già này chưa biết chừng thánh chỉ chưa ban đã nghiêng về phía Đại hoàng huynh rồi. Bản vương giữ lại Thẩm tướng để dùng vào việc khác. Ông nhớ dặn dò Tạ Lâm trấn thủ bên ngoài tướng phủ, nhất định phải bảo vệ Thẩm Tiếu Phi. Đồng thời theo sát Vô Song, nếu có gì bất thường hoặc dám tự tiện ra khỏi phủ thì bắt lại ngay, không được đả thương”.
“Vâng!”.
Trong tiểu lầu ánh đèn mờ ảo, Tiếu Phi không ở trong phòng.
Nàng ngồi một mình trên xích đu ở hoa viên, bên cạnh có treo một chiếc đèn lồng. Gió lạnh thổi qua, dù đã mặc áo choàng dày, nàng vẫn cảm thấy hơi lạnh. Đã đợi mấy ngày, nàng không tin Cao Duệ sẽ bỏ mặc mình, trừ khi hắn ta không muốn có sự trợ giúp của Khiết Đan.
Xa xa vẳng đến tiếng trống canh, nàng khẽ thở dài, hơi thất vọng. Nàng nhảy xuống đất, kéo lại áo choàng, khẽ ngáp một cái, chuẩn bị về phòng đi ngủ.
“Đêm thu trời lạnh, nếu Phi Nhi bệnh bản vương sẽ đau lòng!”.
Giọng nói mang chút đùa cợt vang lên sau lưng, mắt Tiếu Phi sáng lên, nàng khẽ quay lại. Cao Duệ mặc áo tím sẫm, đứng trong ánh sáng của chiếc đèn lồng, dáng người như ngọc, đẹp ngời ngời.
Nàng mím môi cười: “Tiếu Phi như chim trong lồng, ngày đêm trông ngóng vương gia đến. Đợi được vương gia, những thứ khác nào có đáng gì?”.
Cao Duệ đến gần nàng dịu dàng nói: “Nghe nói Thẩm tướng đã đuổi Tạ Lâm ra ngoài, còn khóa cả hậu hoa viên, sao ta có thể không đến thăm nàng”.
“Đêm thu gió lạnh, vương gia nhớ giữ gìn sức khỏe, chưa đầy một tháng nữa còn tổ chức lễ cưới với Đinh Thiển Hà. Tiếu Phi được gặp vương gia cũng cảm thấy mãn nguyện lắm rồi”.
Một người dịu dàng, một người ân cần, họ nhìn nhau cười, thật giống những cặp tình nhân lén lút gặp gỡ lúc đêm khuya. Bất giác Tiếu Phi nhớ đến dáng vẻ Đỗ Hân Ngôn khi chàng lẻn vào hậu hoa viên, trong lòng buồn bã, nàng dịu dàng cúi đầu, giấu đi ánh mắt khác lạ.
Cao Duệ khẽ cầm tay Tiếu Phi nói: “Nàng vẫn ổn, ta cũng yên tâm. Những việc ta đã hứa với nàng, nhất định ta sẽ làm. Ta sẽ không để nàng bị cầm tù ở đây lâu nữa”.
Cao Duệ đưa Tiếu Phi trở về Tú Lâu, mỉm cười nhìn nàng.
Tiếu Phi bước lên mấy bước, bỗng quay lại nói: “Nếu Tạ Lâm vẫn ở bên ngoài phủ, chi bằng hãy đến chỗ kia”. Nàng chỉ về phía tiểu viện Đỗ Hân Ngôn mua ở đối diện hậu hoa viên, ánh mắt thoáng một tia tính toán.
Cao Duệ nhìn theo hướng nàng chỉ, dưới ánh trăng, trong bóng tối của một nóc nhà tối om phía bên kia, có một cây đại thụ cao vượt nóc nhà. Cao Duệ khẽ nhíu mày, đây đúng là vị trí cực tốt để quan sát hậu hoa viên tướng phủ.
“Còn nữa, Tiếu Phi tình cờ nghe được một tin, có khoảng hơn mười vị quan trong một ngày cùng xuất hiện ở một trạch viện bên hồ Tinh Tử. Trạch viện này nằm bên bờ hồ đối diện phủ đệ của thái tử điện hạ. Kể cũng lạ, hôm đó Đỗ Hân Ngôn đến phủ thái tử mà không thấy ra, tối hôm đó lại thấy đi ra tử cổng lớn của trạch viện này. Vương gia thấy việc này có lạ không?”.
Tiếu Phi thong thả nói xong, cũng chẳng nhìn Cao Duệ mà đi thẳng lên lầu.
Khuỷu tay bị kéo lại, người đã ngả vào lòng Cao Duệ. Chàng cúi đầu khẽ nói vào tai Tiếu Phi: “Ngoài ta, nàng còn theo ai?”.
Tiếu Phi cười hì hì ngẩng đầu lên nói: “Vương gia, Tiếu Phi không theo thái tử điện hạ là được chứ gì. Chẳng qua Tiếu Phi cũng chỉ kết thân với vài bằng hữu trên giang hồ mà thôi. Vương gia thấy đó, Tiếu Phi nghe được tin tức quan trọng này đã không quản đêm hôm lạnh lẽo đợi vương gia ở đây, như vậy cũng có thể coi là trung thành với vương gia chứ?”.
Ánh mắt Cao Duệ đầy vẻ nguy hiểm, bóp cằm nàng nói: “Nàng dựa vào kẻ khác muốn bán đứng ta sao?”.
Tay Cao Duệ từ từ di chuyển xuống cổ Tiếu Phi, cảm giác lạnh lẽo như bị một con rắn quấn quanh cổ. Tiếu Phi thong thả nói: “Điện hạ đừng quên, Tiếu Phi rất sợ chết, Tiếu Phi muốn có thuốc giải”.
“Nàng tưởng rằng thế lực đằng sau nàng có thể uy hiếp được ta?”. Ánh mắt Cao Duệ dữ dằn, dùng lực mạnh hơn, Tiếu Phi cảm thấy ngạt thở, giãy giụa cũng vô ích, khuôn mặt đỏ bừng.
“Phập!”.
Một mũi tên lướt qua người Cao Duệ cắm thẳng vào vách lầu. Thân tên màu đên, lông tên đen như mực, lực bắn quá mạnh khiến đuôi tên vẫn đang rung lên bần bật.
Cao Duệ thả Tiếu Phi ra, nhìn về phía mũi tên vừa bắn đến, sống lưng lạnh toát. Mũi tên âm thầm lao đến, nếu đối phương muốn giết chàng, chắc chàng không tránh nổi. Có