XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngủ Cùng Sói

Ngủ Cùng Sói

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341897

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1897 lượt.

tôi về trước đây ạ! Sớm mai tôi lại đến đón Thiên Thiên đi học.”
“Ừ.”
Tiểu Cảnh vỗ vỗ vai tôi, nói nhỏ vào tai: “Mai gặp lại.”
Tôi cũng nhỏ nhẹ trả lời: “Mai gặp lại.”
Tờ báo trong tay Hàn Trạc Thần bị vò nhàu.
Sau khi Tiểu Cảnh đi rồi, cô Lý bước tới bên tôi, đỡ lấy bó hoa. “Tiểu thư, tôi giúp cô cắm hoa nhé!”
“Vâng, cảm ơn!”
“Đem vứt đi!” Hàn Trạc Thần lạnh lùng nói. “Ta ghét mùi hoa.”
“Vậy con tự cắm trong phòng vậy”, tôi ôm bó hoa, từ từ bước lên gác, cả đêm tôi ở trong phòng không ra ngoài.
Sáng sớm hôm sau, tôi sửa soạn xong mọi thứ rồi xuống dưới nhà. Trên bàn vẫn chưa dọn bữa sáng, Hàn Trạc Thần đang ngồi bên bàn ăn uống cà phê.
“Tiểu thư, hôm nay dậy sớm thế?” Cô Lý nói. “Để tôi đi dọn bữa sáng.”
“Không cần đâu, cháu ra ngoài ăn.”
Hắn ngẩng đầu nhìn tôi, không nói gì.
Tôi cũng không muốn nói chuyện với hắn, chỉ căn dặn cô Lý: “Cháu và bạn sẽ đi ăn sáng ở McDonald, còn nữa, sau này cả ba bữa cháu đều ăn ở ngoài, cô không cần làm phần của cháu.”
Lần này tôi không nhìn thẳng vào hắn nhưng vẫn cảm thấy hắn nhìn tôi, nhìn rất lâu. Nếu là hai ngày trước có lẽ tôi sẽ mừng thầm nhưng giờ phút này tôi không muốn tìm kiếm thứ gì trong ánh mắt hắn nữa rồi! Cuối cùng tôi đã tìm thấy chính mình trong một tình yêu lạc lối.






Tôi và Tiểu Cảnh rất hòa hợp. Hằng ngày chúng tôi cùng ăn sáng, tôi tan học rồi cùng ăn tối, nói về cuộc sống tám năm đã qua của cả hai, nói về công việc hiện tại của anh.
Ở bên anh làm gì cũng thoải mái, có thể nói chuyện không cần phải kiêng nể, nhưng tôi đã nói những gì, tôi không nhớ nữa và anh đã nói gì tôi cũng không nhớ.
Tiểu Cảnh về rồi, đã có người lo liệu việc kinh doanh cho Hàn Trạc Thần, hắn bỗng trở nên nhàn hạ, tối về tôi đều thấy hắn ở nhà, lúc thì đọc báo, lúc hút thuốc, có lúc lại ngồi ngây ra. Tôi đoán tình nhân mới của hắn chắc hẳn lại bị hắn vứt bỏ. Nhưng chuyện đó thì có can hệ gì đến tôi?
Hôm nay, cũng như mọi ngày, chưa đến tám giờ Tiểu Cảnh đã đưa tôi về đến trước cửa nhà. Lúc bước đến trước cửa, tôi kéo tay anh nói: “Em không muốn về nhà.”
“Sao thế? Em không vui à?”
Bàn tay Tiểu Cảnh từ từ đưa lên mặt tôi, tay của anh thật ấm áp và dễ chịu. Bàn tay này không đáng ghét như bàn tay của Hàn Trạc Thần đặt ở đâu cũng làm tôi cảm thấy toàn thân tê dại, khó chịu.
Nhìn ánh mắt mơ màng của Tiểu Cảnh, tôi đã nhanh chóng cảm nhận được anh định làm gì, tôi liền cúi gằm mặt, né tránh nụ hôn của anh. Anh cảm nhận được sự khước từ của tôi nên không cưỡng ép, chỉ hôn nhẹ lên trán tôi một cái, nhè nhẹ ôm tôi vào lòng, nói: “Anh biết em không quên được người ấy, anh có thể đợi, đợi em dần quên đi...”
Có lẽ đây là cách suy nghĩ khác nhau giữa hoàng tử và ác quỷ.
Nếu là hắn, chắc chắn hắn sẽ ôm chặt lấy eo tôi, một tay giữ chặt đầu tôi hôn tới tấp, hôn đến khi nào tôi chịu khuất phục, hôn đến khi nào tôi đáp trả...
Nếu là hắn, chắc chắn hắn sẽ nói: “Con chỉ được nhớ ta, không được nghĩ đến bất kỳ người đàn ông nào khác”, rồi ngang ngược xâm chiếm những suy nghĩ của tôi, khiến tôi không còn rảnh rỗi để nghĩ đến những thứ khác, cũng không nghĩ đến cả thù hận.
Tôi lắc đầu thật mạnh để giũ bỏ những suy nghĩ viển vông, để con tim hoang mang của tôi bình tĩnh trở lại.
“Vậy em vào nhà trước đây, mai gặp lại.” Tôi rời khỏi vòng tay Tiểu Cảnh, vẫy tay chào tạm biệt.
Anh cũng mỉm cười, vẫy tay chào tạm biệt, ánh mắt sáng lấp lánh như trăng sao trên bầu trời, không giống mắt hắn sâu thẳm như nước biển mênh mông.
Tôi vào nhà, đang lên tầng thì hắn đi xuống.
“Con về rồi.”
Tôi cúi mặt đi lướt qua hắn, chỉ nghe thấy giọng nói lạnh lùng của hắn: “Hai người muốn thân mật thì đưa nhau vào khách sạn thuê một phòng, đừng có đứng ở trước cửa nhà mà thân mật với nhau như thế.”
“Con biết rồi, lần sau sẽ làm như vậy...”
“Cô...” Hắn bỗng nắm chặt lấy cánh tay của tôi, tôi càng vùng vẫy thì hắn càng nắm chặt.
Cuối cùng hắn giữ chặt tay tôi sau lưng, kìm kẹp tôi trong vòng tay hắn, không cho tôi vùng vẫy. Tôi chỉ có thể nhìn hắn với ánh mắt oán hận, nhìn thấy lồng ngực của hắn đang căng lên, sự giằng co và lửa giận trong mắt hắn. Khi bắt gặp ánh mắt hắn nhìn vào môi tôi thì con tim tôi như ngừng đập, mất đi cảm giác.
Giây phút môi kề môi, tôi quay ngoắt đầu đi để né tránh nụ hôn của hắn, nhưng hành động của hắn không hề thay đổi. Cho dù tôi có né tránh thế nào, hắn vẫn chiếm giữ được môi tôi, hôn điên cuồng, ngang ngược.
Tôi cứ như rơi vào ảo mộng, không rõ đâu là cõi mộng, đâu là đời thực. Không nhớ nổi đó là giấc mộng hắn vứt bỏ tôi hay là cái hôn. Tình cảm còn có thể đùa cợt kiểu này không? Chúng tôi đã đến nước này rồi mà hắn còn có thể hôn tôi sao?
May mà nụ hôn này cũng chấm dứt và có một điều bất ngờ. Hắn đẩy tôi ra, có chút hoang mang, lùi hai bước. Tôi vuốt vuốt mái tóc bị hắn làm rối, cài lại hai chiếc cúc áo đã bị hắn làm tuột trong lúc giằng co, lấy lại bình tĩnh. “Con có thể hỏi chú rốt cuộc chú muốn thế nào không?”
Hắn nói mộ