Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341895
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1895 lượt.
m mắt lại, tựa lưng vào ghế, rất muốn thư giãn một lúc nhưng đầu óc lại đau nhức như muốn nổ tung...
Chị Thu từng nói uống rượu xong có thể ngủ một giấc thật ngon nhưng tôi không thể ngủ được. Ngọn gió lạnh như cắt da cắt thịt thổi qua cửa kính vào trong xe, tôi co người lại, bộ váy áo mỏng manh của chị Thu quả thật không che nổi. Một chiếc áo được khoác lên người tôi, giúp tôi chống lại cái lạnh. Tôi nhận ra hơi thở đó nhưng không dám mở mắt vì sợ khi mở mắt đó chỉ là ảo mộng.
“Cô cũng biết điều đó cơ đấy?” Hắn tóm lấy cánh tay tôi, kéo tôi lại gần hắn, gào lên: “Tôi tưởng cô không biết đấy!!!”
Đầu óc mụ mị của tôi kịp tỉnh táo thì hắn đã đẩy tôi ra. “Thôi đi, loại con gái như cô không bao giờ hiểu thế nào là tình yêu.”
Tôi với tay kéo hắn khi hắn chuẩn bị lên tầng như thể nắm lấy hy vọng cuối cùng: “Chú không cần con là vì Tiểu Cảnh về rồi, là vì chú đã từng đồng ý trao tặng con cho anh ấy, đúng không?”
“Hôm kia Cảnh mới về.” Hắn gạt tay tôi ra, mặt vẫn không có chút biểu cảm nào. “Tôi không cần cô chẳng liên quan gì đến Cảnh hay Diệp Thiên Vu, chỉ là vì tôi không yêu cô nữa, không muốn cùng sống cô nữa!”
“Chú đã yêu cô gái hôm nay ư?”
Hắn “hừ” một tiếng lạnh lùng. “Tại sao cô không chịu nghĩ lại người con gái như cô có chỗ nào đáng để người ta yêu chứ?”
Hắn ném cho tôi một câu khiến tim tôi lạnh buốt rồi đi thẳng lên tầng.
Hôm nay tôi mới hiểu thế nào là tuyệt tình. Tại sao hắn không thể nói: “Con là người con gái tốt nhưng ta không thích hợp với con”, hoặc nói: “Ta đã không còn cảm giác với con nữa rồi!”
Tôi ngồi thụp xuống, đầu gối tì sát vào lồng ngực, tim như ngừng đập. Vì hắn mà tim tôi không còn đập nữa.
Một tình yêu không nên bắt đầu, cuối cùng cũng đã hạ màn, như vậy cũng tốt.
Cuộc sống thời cấp ba của tôi vốn bị người khác coi thường.
Giáo viên chủ nhiệm xếp tôi ngồi cuối lớp, mặc tôi muốn làm gì thì làm. Bạn bè cùng lớp, cùng khóa cũng chẳng ai coi tôi ra gì.
Việc này cũng chẳng thể trách họ được, bởi trong mắt họ việc lên lớp luôn là số một, tôi là kẻ ngoại đạo, thường xuyên trốn học, bỏ bê học hành, hay lui tới hộp đêm, hoàn toàn là một nữ sinh xấu. Vì thế loại học sinh như tôi cả ngày phải chịu đựng cơn đau đầu, chân tay rã rời, có nằm ườn ra bàn học cũng không ai thèm quan tâm.
Tôi vốn định trốn học nhưng khi nghĩ trở về nhà, ở trong căn phòng trống trải, tôi thà ngồi trên lớp nghe giáo viên giảng về lịch sử Trung Quốc huyền bí, kể về vua chúa các đời bất nhân, tàn bạo, vì quyền lực, dục vọng mà giết hại lẫn nhau như thế nào còn hơn. Không ngờ cứ nghe đi nghe lại như vậy, tôi bỗng tỉnh ngộ. Những tháng ngày yêu thương ngọt ngào làm tôi say đắm, nửa tháng thất tình làm tôi khổ đau. Khi đã say, đã đau đớn, tôi bắt đầu tỉnh ngộ, biết mình nên làm gì, nên đối mặt với cái gì. Tôi ngộ ra một điều... Đã yêu rồi, được vui vẻ rồi, thế là đủ!
Tình yêu của tôi vốn chỉ là hoa tươi chứ không phải kim cương... Kể cả hắn không vứt bỏ tôi thì tôi sẽ thế nào đây?! Chìm đắm trong tình thơm rượu ngọt, sớm muộn gì tôi cũng sẽ tỉnh ngộ, đến lúc đó tôi phải đối mặt với hắn thế nào?! Rồi sẽ mâu thuẫn đến đâu! Cho nên, tình yêu lạc lối giữa tôi và hắn kết thúc như vậy là tốt nhất rồi!
Cuối cùng tôi cũng đợi được đến khi hết tiết, chỉ còn tiết học cuối cùng nữa thôi. Bỗng có một nữ sinh xông vào lớp, hét lên: “Đẹp trai quá, thực sự là vô cùng đẹp trai.”
Tôi đang đau đầu, nghe tiếng hét của cô ta càng thấy đau đầu hơn. Một loạt nữ sinh và nam sinh hiếu kỳ lao ra ngoài, khi trở về thì nam sinh im lặng còn nữ sinh hả hê trong lòng.
“Không biết đang đợi ai, chiếc xe đua cool đến vậy, đẹp trai đến vậy, cả một bó tuy líp to như vậy...”
“Tôi đoán chắc là chờ cô Lý... Nghe nói cô ấy lại cưa được anh chàng mới.”
“Cô Lý mà cặp với anh ấy thì hơi già, tôi đoán chắc phải là hoa khôi trường mình...”
“Đẹp trai quá đi mất!”
“Đợi tan học rồi, đi xem anh ấy đợi ai nhé!”
“...”
Tôi lại thay đổi một tư thế khác, tiếp tục ngủ.
Tan học, hầu hết nữ sinh mất tăm mất tích, chỉ còn lại mấy cô nàng thành tích vượt trội là chẳng hề ngó nghiêng, tiếp tục làm bài tập. Tôi xoa bóp cánh tay tê mỏi, cầm lấy chiếc cặp còn chưa mở ra, lững thững bước ra khỏi lớp.
Xem ra người con trai ấy có vẻ rất hấp dẫn, đám nữ sinh đứng chật hành lang, vươn cổ nhòm ngó. Đương nhiên cũng có người đi ra ngoài mà ung dung tự tại như tôi, nhưng... Không ai giống tôi, bước ra đến cửa thì trố mắt, há hốc miệng.
Quả thực rất đẹp trai.
Chiếc áo màu trắng ngà bắt mắt mà không quá phô trương, cặp kính chống nắng màu xám nhạt khiến người ta có thể thấp thoáng nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú. Anh cầm một bó hoa tươi, hơi tựa vào chiếc xe đua màu trắng kiên nhẫn chờ đợi. Anh đứng dưới ánh nắng mặt trời, hào quang tỏa ra khiến người ta chói mắt. Chắc chắn là hình tượng hoàng tử trong Hồ thiên nga phiên bản mới: cao quý, lịch lãm, chân thành. Không hiểu sao tôi lại liên tưởng đến một hình tượng khác: trầm tư, tao nhã, quyết đoán...
Phản ứng tiếp theo của tôi là quay trở lại lớp học, mới nghĩ