Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341904
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1904 lượt.
người mình yêu. Còn nữ nhân vật chính từ bỏ để mở ra lối thoát cho người mình yêu.” Lucia thấy tôi không nói gì liền tiếp tục: “Đạo diễn muốn cô có thể thấu hiểu tâm trạng của nữ nhân vật chính, thử cảm nhận tình yêu và nỗi đau của cô ấy.”
“Ừ, tôi sẽ làm vậy.”
Những nốt nhạc du dương, tiếng nhạc bi thương cất lên tận sâu trong trái tim.
“Em yêu anh ấy vì anh ấy là người đàn ông em có thể yêu.”
Lời thoại thật hay!
Đã hai năm rồi, tôi lại trở về, nếu nói không muốn gặp hắn là không thật lòng. Nhưng tôi thực không muốn vớt vát, níu kéo, cũng không muốn nói với hắn câu: “Em yêu anh” nữa, càng không hèn mọn đến mức xin hắn cho tôi một cơ hội.
Nếu có cơ hội tôi muốn nhìn thấy hắn một lần, nhìn màu áo sơ mi của hắn, chỉ nhìn thấy màu trắng sữa thì tôi có thể thản nhiên mỉm cười với hắn.
Tôi hoàn toàn gạt đi những tiếc nuối của hai năm qua.
Bắt đầu lại cuộc đời.
Mạnh Huân dừng xe trước khách sạn Triển Hạo, mau chóng xuống xe, rất lịch sự giúp tôi mở cửa xe.
Tôi vừa xuống xe, một luồng sáng trắng làm tôi chói mắt, mắt tôi vừa kịp thích nghi với thứ ánh sáng ấy thì mấy vệ sĩ lập tức ngăn đám người cầm máy ảnh chụp lia lịa.
Tôi liền hiểu ra tại sao Mạnh Huân lại có ý dẫn tôi đến gặp nhà thiết kế người Pháp để đặt một bộ lễ phục dạ hội, còn mời người trang điểm chuyên nghiệp nhất giúp tôi trang điểm cả buổi chiều.
“Mạnh tiên sinh chu đáo quá!” Tôi nói nhỏ chỉ để Mạnh Huân nghe thấy.
“Tôi không thất hứa đâu.” Anh ta cầm tay tôi, nói nhỏ bên tai: “Em có quyền từ chối trả lời.”
“Giáo viên tiểu học đã từng dạy tôi thế nào là giấu đầu hở đuôi”, tôi rút tay ra, nghiêm túc nói. “Anh muốn tuyên truyền thế nào tôi không quan tâm nhưng đừng có để ngày mai trên tạp chí viết rằng chúng ta có mối quan hệ mờ ám.”
“Tại sao?”
“Vì...” Vừa nhìn thấy thang máy trước mặt tôi quên mất mình muốn nói gì.
Tôi chưa bao giờ nhìn thấy thang máy nào đẹp như vậy, trên tấm kính màu vàng kim có hình vẽ đỏ đậm, đường nét rất giống cánh hoa loa kèn nhện đỏ.
Có người nói hoa loa kèn nhện đỏ có ý nghĩa là không bao giờ gặp lại, một ký ức bi thương. Cũng có người nói nó có ý nghĩa là không bao giờ rời bỏ, luôn nhớ về nhau.
Tại sao hắn lại để một thang máy được trang trí nghệ thuật như vậy ngoài khách sạn, lại còn đối diện với cửa sổ quán cà phê?
Cánh hoa tội lỗi bỗng chốc dấy lên trong tôi khát vọng cháy bỏng, dường như tôi cảm nhận thấy hắn đứng trước mặt tôi, đưa tay về phía tôi nói: “Thiên Thiên, cái em gọi là kết cục tốt đẹp phải như thế nào, em nói ra thì anh mới có thể làm được.”
Tôi đứng trước thang máy, nụ cười trên môi dần tắt.
Lúc này có lẽ hắn đang ngồi trên tầng cao nhất, nếu tôi đi vào thang máy, chỉ cần hơn mười giây nữa là có thể gặp hắn. Nhưng tôi đứng tại chỗ, không dám bước ra.
Gặp rồi thì sao, có lẽ hắn cũng sẽ giống như những nhân vật nam chính trong phim, thờ ơ đi qua tôi, hay mỉm cười lạnh lùng hỏi một câu: sống tốt không? Nếu vậy thì hà tất gì phải làm việc chẳng có chút ý nghĩa. Tình yêu khô cạn này có cứu vãn cũng sẽ càng gây tổn thương.
Tôi cười thoải mái, sánh bước cùng Mạnh Huân bước vào khách sạn. Tôi không ngờ rằng cửa thang máy mở ra, một người bước tới, trên môi nở nụ cười u sầu.
Đứng ở ngoài cửa tầng hai phòng tiệc rượu, phản ứng đầu tiên của tôi là tưởng mình đến nhầm chỗ. Đây là bữa tiệc sinh nhật nhưng sao trông có vẻ như buổi lễ long trọng của làng giải trí.
Trước mặt tôi là những nam thanh nữ tú ăn mặc, trang điểm rất cẩn thận, đá quý lấp lánh dưới ánh đèn khiến người ta phải hoa mắt.
Để sớm được rời khỏi đó, tôi không cần ai hướng dẫn, bước thẳng đến bên cây dương cầm, không bỏ lỡ giây phút nào, chơi bản nhạc vui vẻ của Mozart dành cho Mạnh Huân.
Tôi biết, không ai có thời gian nghe tôi đàn, từ lúc những người này nhìn thấy tôi và Mạnh Huân bước vào, đã có những lời chế giễu không hề xuôi tai dù rất nhỏ.
Đây chính là giới giải trí, đằng sau sự hào nhoáng là những linh hồn khô héo, dù trước đây họ cũng giống tôi, ôm ấp một ước mơ thuần khiết.
Cho nên, tôi thấy vô cùng phản cảm với giới giải trí, phải sống trong cái nhìn phê phán của mọi người, những kẻ không hề hiểu tôi dựa vào sự hứng thú và suy đoán chủ quan nâng tôi lên hoặc giẫm đạp tôi thì tôi không thể làm được. Tôi không chịu nổi đám nhà báo “tài hoa” hơn người.
Tôi học văn không tốt lắm nên không thể hiểu nổi tại sao họ không hề hiểu người ta nhưng vẫn có thể mổ xẻ be bét những điều thầm kín và khiến người đọc tin tưởng.
Chơi xong một bản nhạc, tôi không còn hứng tiếp tục nữa, từ từ đứng dậy cúi chào, mỉm cười với chủ tiệc là Mạnh Huân.
Mục đích của anh ta tôi rất rõ, chẳng qua cũng chỉ muốn tôi xuất hiện trên báo chí, khiến cho những suy đoán, tranh luận lại khuấy động hồ nước phẳng lặng.
Tôi đã đến rồi, tuy không thể đáp lại tình yêu của anh ta nhưng ít nhất cũng báo đáp được ơn tri ngộ, không để anh ta thua lỗ đến mức khuynh gia bại sản.
Mạnh Huân rất lịch sự nâng tay tôi, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mu bàn tay tôi rồi nói: “Cảm ơn bản nhạc của em! Th