Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341906
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1906 lượt.
i, giọng điệu vô cùng thành khẩn: “Tôi muốn để những người mua không nổi những tấm vé đắt đỏ cũng có cơ hội thưởng thức sự cuốn hút của tiếng dương cầm.”
Lời nói thật xúc động, dường như tôi đã bị anh ta làm cho cảm động. Tôi ngẩng đầu, nở nụ cười ma mãnh nói: “Được thôi! Nếu anh chỉ thu âm thì tôi đồng ý.”
“Hứa rồi đấy nhé!”
“Cái gì!”
Ngày hôm sau, khi anh ta đem hợp đồng đến gặp thì tôi hoàn toàn khâm phục tính cách quyết không chịu buông tha của anh ta. Công ty của anh ta chuyên về âm nhạc, không cần tôi phải họp báo hoặc làm bất kỳ quảng cáo nào, thậm chí còn không cần dùng tên thật. Hợp đồng ba năm, tôi có thể tùy ý tham gia bất kỳ buổi biểu diễn hoặc cuộc thi nào, họ không hề can thiệp.
Họ trả cho tôi khoản thù lao rất lớn, chỉ là để tôi cố gắng hợp tác với họ thu âm, đương nhiên họ sở hữu bản quyền, họ có quyền làm thành CD để bán, tuyên bố trước giới báo chí, truyền thông, cung cấp download miễn phí...
“Thật là anh không cần chụp ảnh tôi? Không cần cung cấp ảnh?”
“Nếu em đồng ý, chúng tôi hy vọng có thể chụp được hình ảnh bóng lưng em đánh đàn trên biển. Nếu em không đồng ý chúng tôi có thể dùng kỹ thuật vi tính tạo ảnh...”
“Nhưng cái này...”
Anh ta đưa bút cho tôi: “Yêu cầu này là em tự nói ra, đừng nói với tôi rằng em hối hận rồi.”
Tôi nhận lấy bút, ký tên mình rất to trên tờ hợp đồng.
“Chắc chắc anh sẽ thua lỗ đến mức khuynh gia bại sản.”
“Tôi gánh được.”
Sau đó, tôi thấy xót lòng cho thua lỗ của anh ta.
Tiếng dương cầm của tôi được tuyên truyền, quảng bá khắp nơi, nơi nào cũng có thể tải, còn có rất nhiều bài hát thịnh hành chọn làm nhạc nền.
Không cần tôi biểu diễn, CD của anh ta bán được bao nhiêu tiền không cần nói cũng có thể tưởng tượng được. Điều tôi đoán không ra là anh ta không chỉ không sợ thua lỗ mà còn không sợ lãng phí thời gian, cho dù tôi thu âm mất bao lâu anh ta cũng ngồi nghe từ đầu đến cuối và cùng ăn cơm văn phòng với chúng tôi.
Anh ta không có vẻ kiêu ngạo kiểu công tử, đối với nhân viên đều giữ sự ôn hòa, không xa lạ cũng chẳng thân thiết. Có lúc nghỉ giữa giờ thu âm anh ta còn chủ động nói chuyện với tôi về âm nhạc.
Qua hơn một tháng làm việc với nhau, chúng tôi không còn xa lạ nữa, trao đổi ngày càng nhiều, càng sâu.
Anh ta nói với tôi rằng trước đây mẹ anh ta cũng là người nổi tiếng trong lĩnh vực âm nhạc nhưng tiếc rằng sau khi lấy bố anh ta thì không đi biểu diễn nữa.
Anh ta từ nhỏ đã rất thích dương cầm nhưng do số mệnh anh ta không tốt, đã định không thể trở thành một nghệ sĩ.
Anh ta hỏi tôi tại sao lại yêu dương cầm đến vậy, tôi chỉ mỉm cười không trả lời, anh ta cũng không gặng hỏi nữa.
Cuối cùng cũng thu âm xong, tôi trở về trường tiếp tục đi học.
Có ngày tôi lên mạng ở trường, vừa mới mở trang web liền nhìn thấy một tấm ảnh. Đó là bức ảnh chụp tôi trên biển từ phía sau lưng. Tôi để chân trần ngồi bên cây dương cầm trắng, chiếc váy dài dập dềnh theo sóng biển, mái tóc đen nhánh tung bay trong gió. Dưới bức ảnh có mười mấy trang bình luận.
Mọi người đều rất hiếu kỳ, người con gái ấy trông thế nào, không dám để người khác nhìn thấy hay đẹp như tiên nữ?! Cũng có người nói, trông thế nào không quan trọng, quan trọng là tiếng đàn của cô ấy nghe thật tuyệt. Sự hiếu kỳ chính là điểm yếu lớn nhất của con người, thứ gì càng thần bí lại càng gây chú ý. Trong thời đại của internet, không có sự đầu cơ nào hiệu quả hơn là để mọi người tranh luận.
Xem hết những bình luận trên mạng, tôi liền gọi điện cho Mạnh Huân.
“Mạnh tiên sinh, công ty của anh có bị sập tiệm không?”
“Sắp rồi!” Giọng nói của anh ta pha chút tiếng cười. “Cho nên tôi có thể lấy danh nghĩa của mình để mời em đến bữa tiệc mừng sinh nhật của tôi, đàn cho tôi một bản nhạc vui vẻ để bù đắp lại tổn thất lớn về kinh tế của tôi không?”
“Tôi từng nói, ai trả tiền cho tôi, tôi đều đồng ý đánh đàn cho người ấy nghe.”
“Không thành vấn đề, em ra giá đi!”
“Anh từng là sếp của tôi nên tôi miễn phí cho anh một lần. ở khách sạn nào? Lúc nào?” Tôi lấy bả vai kẹp điện thoại bên tai, lấy bút trong túi xách ra.
“Khách sạn Triển Hạo, ngày mùng Chín tháng sau.”
Bỗng bút và túi xách trong tay tôi rơi xuống.
Rốt cuộc Hàn Trạc Thần có bao nhiêu tiền, kinh doanh những cái gì tôi chưa bao giờ hỏi nhưng tôi biết khách sạn Triển Hạo thuộc sở hữu của hắn vì phòng làm việc của hắn ở trên tầng cao nhất.
Bỗng chốc, trong đầu tôi lóe lên một ý nghĩ: về thôi, quang minh chính đại đứng trước mặt hắn, xem hắn sẽ nói gì với tôi, làm gì tôi.
Nhưng đó cũng chỉ là suy nghĩ mà thôi. Tôi cúi đầu nhặt túi xách trên sàn nhà, tiếp tục nói với Mạnh Huân: “Tôi còn phải đi học, không đi được.”
Anh ta không nài ép nữa, hỏi: “Em đang ở đâu? Tôi cho em xem một bản nhạc, chắc chắn em sẽ thích.”
Tôi nghĩ một lúc rồi nói: “Blue star, quán cà phê gần trường tôi.”
Cho nên, biết rõ tình yêu tôi dành cho hắn đã sai ngay từ lúc bắt đầu nhưng tôi vẫn bất chấp mâu thuẫn và dằn vặt, phạm sai lầm đến