Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341854
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1854 lượt.
kiên cường sao?
Không phải! Đau khổ mà không có nước mắt càng thật hơn, dường như có lửa cứ âm ỉ thiêu đốt từng sợi thần kinh của tôi.
Suốt buổi sáng, chỉ vì lời nói của Lucia mà tôi bàng hoàng, uống bao nhiêu cà phê cũng không nhớ nữa, cuối cùng trong miệng toàn là mùi cà phê Blue Mountain, ngay cả hơi thở cũng có vị chua đắng.
Buổi chiều, lúc đến phòng thu tôi vẫn bàng hoàng. Bản nhạc chơi đến bốn, năm lần mà đạo diễn và nhà sản xuất âm nhạc vẫn lắc đầu lia lịa, Mạnh Huân đứng ngoài phòng thu mặt mũi tối sầm.
Thực ra, trở về nước nửa tháng nay, dường như ngày nào tôi cũng đến thu âm rất nhiều lần nhưng họ không hài lòng, nói rằng tiếng đàn của tôi đã thể hiện được sự bi thương nhưng không diễn tả nổi sự mâu thuẫn của nữ nhân vật chính nên vẫn chưa hoàn hảo để làm xúc động lòng người.
Đạo diễn thấy tôi mệt mỏi liền để tôi nghỉ một lúc.
Tôi bước ra khỏi phòng thu ngột ngạt, bước đến bên cửa sổ để hít thở không khí trong lành. Vừa mới mở cửa sổ, tôi càng ngạc nhiên khi phát hiện ra chiếc xe vô cùng quen thuộc. Tôi vội tiến lại gần cửa sổ hơn, cố nghiêng người để tìm kiếm hình bóng hắn, mãi tới khi chắc chắn rằng hắn vẫn ngồi trong xe.
Tôi nhìn Mạnh Huân đang để tay lên môi như trầm tư suy nghĩ liền hiểu ý Hàn Trạc Thần. “Chẳng có gì là không thích hợp.”
“Ừm, lúc nữa tôi sẽ lên.”
Khi Hàn Trạc Thần bước vào, đạo diễn đang thảo luận tình tiết trong kịch bản với tôi. Tôi ngẩng đầu nhìn hắn, hắn cũng nhìn tôi, không nói gì, cũng không có biểu hiện gì, chỉ là ánh mắt giao nhau, vậy mà trái tim tôi lại rung động, những kìm nén trong lòng chỉ muốn bung ra.
Đó chính là tình yêu, cái gì cũng có thể kìm nén nhưng nỗi nhớ thì không.
Tôi thu lại nụ cười, cúi đầu chăm chú nói chuyện với đạo diễn: “Tôi có thể hiểu được tâm trạng của nữ nhân vật chính, cô ấy muốn tác thành cho người mình yêu.”
Nhà sản xuất âm nhạc liền nói thêm: “Cô có thể tưởng tượng cô yêu một người rất say đắm, khi nhìn thấy anh ta ôm một người phụ nữ khác đi qua cô thì cô nén chịu nỗi đau khổ giả như không để ý vì cô yêu anh ta, không muốn mất anh ta nên việc gì cô cũng có thể chịu đựng. Nhưng khi cô nhìn thấy sự mâu thuẫn, dằn vặt của anh ta, cô cũng thấu hiểu những cảm xúc đó là vì cô... nên giây phút giải thoát cho anh ta, cô phải đau khổ cắt đứt tình yêu...”
Tôi lén nhìn Hàn Trạc Thần. Hắn quay lưng lại với tôi, đứng bên cửa sổ, gió thổi tới, một chiếc lá vàng bay qua người hắn. Cũng giống mùa thu năm đó, hắn không hề do dự xoay người, giây phút giải thoát cho tôi đối với hắn là hạnh phúc, hắn không chút do dự khi quyết định vì tôi mà cắt đứt tình yêu của hắn.
Có phải hắn cũng giống như tâm trạng của nữ nhân vật chính trong kịch bản, ngóng trông hình bóng tôi cho tới tận khi tôi khuất xa khỏi tầm mắt của hắn?
“Tôi hiểu rồi, tôi biết phải chơi như thế nào rồi...” Tôi ngồi bên cây dương cầm, đặt tay lên phím đàn.
Khi tiếng nhạc cất lên, hắn từ từ quay người lại nhìn tôi.
Giai điệu bi thương nhất, nỗi nhớ dai dẳng nhất và sự ngóng trông xa xôi nhất trong thời khắc này có thể nào kìm nén nổi tình yêu si dại...
Mỗi lần ngón tay tôi run lên, tiếng nhạc như khóc than lại vang lên, tôi có thể đọc được sự xúc động trong ánh mắt hắn.
Khi bản đàn đến hồi kết, hắn lặng lẽ bước ra khỏi phòng.
Tôi nhắm mắt để nhớ lại ánh mắt hắn, giai điệu khúc cuối vô cùng bi thương, khó lòng vứt bỏ. Tôi hiểu, không phải tình yêu của hắn không đủ sâu đậm mà là tôi về muộn mất rồi!
Nốt nhạc cuối cùng cất lên, lúc tôi mở mắt ra, nhà sản xuất âm nhạc vô cùng cảm động đứng dậy, vội vã hỏi nhân viên phụ trách thu âm, thấy họ ra hiệu OK vẻ rất hài lòng, vỗ tay chúc mừng tôi.
Lúc bước ra khỏi phòng thu, có vẻ nhà sản xuất âm nhạc vẫn rất hào hứng, nói: “Lúc đầu giám đốc Mạnh nói với tôi rằng cô có thể đàn bản nhạc réo rắt thảm thiết, tôi còn không tin...”
Ông ta nhìn về phía Mạnh Huân, không có vẻ gì là nịnh nọt nói tiếp: “Giám đốc Mạnh quả là có con mắt tinh tường, nếu bản nhạc này phối thêm những nhạc cụ dây khác để trở thành một bản nhạc thịnh hành, chắc chắn sẽ trở nên nổi tiếng.”
Nghe ông ta nói vậy, lòng tôi được an ủi, nếu bản nhạc này bán chạy thì tiền phá vỡ hợp đồng của tôi sẽ giảm bớt đôi chút. Tôi mỉm cười để đón nhận lời khen của mọi người, rồi nhân lúc không ai để ý, tôi tập tễnh bước về phía cửa, nhìn ra ngoài hành lang.
Hàn Trạc Thần đang tựa vào tường, chỗ quặt của hành lang, buồn bã hút thuốc. Trong ký ức của tôi, hắn không hút thuốc nhiều, chỉ hút những lúc không vui.
Tôi bước tới, còn chưa kịp suy nghĩ, cân nhắc về lời nói thì đã buột miệng: “Tâm trạng không tốt?”
“Tự lúc nào cô học được kiểu biết mà vẫn hỏi?”
Sau khi nghe hắn nói, tôi chỉ biết im lặng.
Nếu hắn đã không thích kiểu biết mà vẫn hỏi thì tôi chỉ có một câu hỏi rất khó: “Tại sao anh lại thay số điện thoại?”
Hắn cười nhạt, đặt điếu thuốc trong tay xuống: “Cô gọi điện để nói với tôi cái gì? Nói với tôi là cô sống rất tốt hay cô nhớ tôi?”
“Em...”