Chức Nương Háo Sắc Của Phúc Hắc Vương Gia
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341853
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1853 lượt.
>“Sống tốt thì không cần phải nói với tôi, tôi không muốn nghe. Nếu nhớ tôi thì... cứ về nước, nói qua điện thoại có ý nghĩa gì? Thử thách khả năng chịu đựng của tôi hay ở nơi xa xôi tôi không tới được, không thể dùng sóng điện từ để tuyên bố với tôi rằng cô đã tự do?”
“Em muốn hỏi anh sống có tốt không?” Lời nói thật yếu đuối, trước mặt hắn, nếu tôi có thể thể hiện được một nửa khí chất cứng rắn như khi đối diện với Mạnh Huân thì tốt biết mấy.
Hắn nhìn tôi, hai hàm răng siết chặt: “Điều ấy còn phải hỏi ư?!”
Tôi thầm cắn nhẹ vào đầu lưỡi, tâm trạng hắn chắc hẳn rất tệ. Tôi đang do dự có nên hỏi hắn tại sao lại sắp xếp Lucia ở bên cạnh tôi, tại sao vẫn còn quan tâm đến tôi không.
Hắn bực dọc nhìn đồng hồ: “Đã bốn giờ hơn rồi, sao vẫn chưa thu âm xong?”
“Thu xong rồi, bây giờ chúng ta có thể đi được rồi nhưng em muốn hỏi...”
Hắn vứt nửa điếu thuốc hút dở vào thùng rác phía sau lưng, nhìn phía sau lưng tôi rồi lại cúi đầu nhìn tôi.
“Cô yêu hắn?” Câu hỏi bất ngờ khiến tôi ngẩn người, suýt nữa thì nói thẳng thừng: Không yêu.
Tôi nghĩ ngợi, dùng ngay câu nói kinh điển trong kịch bản: “Anh ấy là người đàn ông em có thể yêu.”
“Bất kỳ người đàn ông trên thế giới này cô đều có thể yêu... ngoài tôi ra!”
Tôi ngẩng đầu nhìn hắn: “Đó là sai lầm của em ư?!”
“Nhưng...” Hắn đưa tay ra, ngón tay thon dài lướt qua làn tóc trước trán tôi, ngón tay quyến luyến vuốt ve khuôn mặt tôi. Cái vuốt ve ấy khiến trong lòng tôi trỗi dậy cảm xúc khó tả.
Hắn nhìn vào đôi mắt mê muội của tôi, mỉm cười: “Ngoài tôi ra, cô không yêu bất kỳ người đàn ông nào khác.”
“...”
Không lời nào có thể diễn tả nổi cảm xúc của tôi lúc này. Thế giới sao lại có chuyện kỳ quái như vậy. Hắn sở hữu sự cuốn hút khác người, tà mị mê hoặc lòng người và sự điềm đạm chết người. Người đàn ông mê hồn như vậy, phụ nữ trên thế giới này đều có tư cách yêu hắn nhưng tôi thì không. Hồi lâu tôi mới nói ra một lời thừa thãi: “Có phải anh không tin vào tình yêu của em?”
Tay hắn dịch chuyển đến phía sau tôi, cơ thể cúi dần xuống, môi từ từ sát gần.
Đương nhiên tôi biết hắn định làm gì, trước khi ly hôn định ôm hôn thắm thiết? Hắn muốn cho tôi thấy thái độ ly hôn của hắn kiên quyết đến nhường nào?
Tâm trí tôi đang gào thét: Hàn Thiên Vu, mau tránh đi, bị hắn hôn thì mày coi như tiêu đời.
Trái tim tôi gào thét to hơn: Kêu gào cái gì? Nếu tránh được thì hắn đã không còn là Hàn Trạc Thần rồi!
Hắn nhanh chóng chiếm giữ đôi môi tôi, đánh tan lý trí của tôi. Tôi đành vứt bỏ sự kháng cự vô ích, cơ thể như mất đi sức lực ngã vào vòng ôm ấm áp của hắn. Không biết tại sao hôm nay hắn hôn kiểu rất gợi tình, hắn mơn trớn, khiêu khích bờ môi tôi. Cánh tay hắn đang đặt ở eo bỗng đưa lên, mơn trớn ngực tôi.
Tôi muốn chống cự lại nhưng không thể. Cơ thể mềm yếu của tôi ngả gần vào lòng hắn, gần tới mức tôi có thể cảm nhận thấy vật cứng giữa đôi chân hắn.
Trong cơn đam mê của hắn, cơ thể tôi nóng rực, tôi như không rõ mình đang ở đâu, đưa tay ôm lấy eo hắn, dùng đường cong của cơ thể để cảm nhận sự săn chắc của cơ thể hắn, ngón tay vuốt ve sống lưng hắn.
Cũng không biết chúng tôi đã hôn nhau bao lâu, khi cảm xúc dâng trào thì hắn thả tôi ra. Hắn nở nụ cười mỉa mai: “Nghệ thuật hôn của con hình như không hề tiến bộ, rảnh rỗi thì để bố dạy cho con nhé!”
Đầu óc u mị của tôi không thể nào hiểu nổi hắn có ý gì, càng không thể hiểu tại sao hắn lại dùng từ “bố” chói tai đến vậy.
Nụ cười của hắn... khiến tôi nhớ đến ánh mắt hắn lúc nhìn tôi từ phía sau, tôi vội vã quay người. Mạnh Huân đứng sau lưng tôi, xem ra anh ta đã đứng đó khá lâu, đến mức sự kinh ngạc và phẫn nộ cũng đã tan biến, chỉ còn lại cái xác không hồn đứng như trời trồng ở hành lang.
Đây rõ ràng là để báo thù.
Khi tôi quay đầu nhìn lại Hàn Trạc Thần, hắn càng có vẻ cười nhạo. Trên thế giới này sao lại có loại người như vậy... Người khác dùng dao đâm hắn một nhát, hắn nhất định phải đâm hai nhát để trả thù.
Mạnh Huân để cho hắn nhìn thấy một nụ hôn ngắn ngủi hoặc vốn chẳng nhìn thấy gì, còn hắn phải thêm vào những cái ôm ấp, vuốt ve đầy gợi tình. Hắn muốn để Mạnh Huân biết rằng: Con bé ngốc nghếch Hàn Thiên Vu đã bị hắn vứt bỏ không thương tiếc nhưng vẫn đắm đuối yêu hắn!
Đến bây giờ tôi vẫn thật ngốc nghếch, chỉ làm được một chuyện thông minh là phớt lờ Mạnh Huân đứng đằng sau mà đi lướt qua. Mạnh Huân như chết đứng, không hề nhúc nhích. Tôi đoán tôi cự tuyệt anh ta rất nhiều lần nhưng lần này là hiệu quả nhất.
Tôi ngồi lên xe, không nói lời nào.
“Em không nên trở về.” Hắn cúi đầu, giọng chùng xuống. “Muốn ly hôn với anh thì chỉ cần ủy quyền cho luật sư nói chuyện.”
“Đúng là em không nên trở về.”
Nếu không trở về, tôi còn có thể tự dối lòng rằng hắn vẫn còn yêu tôi.
Hắn không nói gì nữa, đút tay vào túi áo, lấy ra một hộp nhựa khá trong vẫn còn lớp bụi, không hề có ký hiệu gì, tôi thoáng thấy thứ gì đó như thạch cao màu đỏ nhạt. Tôi đang hiếu kỳ nhìn thì hắn ngồi nhích xa ra một chút, cúi người nhấc chân tôi đặt lên ghế ngồi, cẩn thận cởi t