Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngủ Cùng Sói

Ngủ Cùng Sói

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341849

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1849 lượt.

ghe cầm trong tay nhớp mồ hôi.
Giữa tôi và Hàn Trạc Thần, Cảnh luôn là một nút thắt không bao giờ cởi được. Chỉ cần chuyện gì liên quan đến Cảnh thì sự hiểu nhầm không bao giờ giải thích được cho rõ.
“Gần đây anh gọi điện thường không gặp được em, có phải em rất bận không? Cẩn thận...”
Anh vẫn chưa nói hết, tôi bỗng cảm thấy có một luồng sức mạnh ghê gớm ập đến, đợi tôi kịp phản ứng thì điện thoại trong tay đã bị Hàn Trạc Thần giật lấy rồi. Hắn cầm lấy điện thoại, đưa lên tai nghe. Hắn liền giật đứt dây điện thoại, vứt ống nghe sang một bên.
“Thực ra chúng em chẳng có gì.”
Haizz! Lại là lời nói sáo rỗng.
Hắn bước đến bên tôi, cởi phăng chiếc áo choàng trên người tôi, bế bổng tôi lên. Hắn đi thẳng đến phòng ngủ, vứt tôi lên giường. Tôi vẫn choáng váng thì hắn đã đè lên người tôi, còn thô lỗ hơn lúc nãy mà xé bỏ áo, tụt hẳn quần tôi vứt xuống sàn nhà. Tôi lại thấy đau ở mắt cá chân nhưng đành cắn răng chịu đựng, không dám kêu tiếng nào.
Trong lòng oan ức nghĩ: Anh Cảnh ơi là anh Cảnh, có phải kiếp trước em đã nợ anh không?
“Anh nghe em nói đã...”
Tôi đanh định thử nói chuyện với hắn một lần, nhưng hắn ngang ngược ép lên người tôi, bàn tay to lớn khóa chặt cánh tay tôi.
“Thần...” Tôi thở ra một hơi, định giải thích thì đôi môi nóng bỏng của hắn đã nuốt mất lời tôi. Hơi thở của tôi đã bị mùi đàn ông trên môi hắn cướp mất, vì thiếu oxy nên toàn thân tôi tê dại.
Tình yêu sâu lắng chợt lóe như sấm sét, đầu óc tôi u mê, quay cuồng bỗng quên mất mình định nói gì, đáp trả nụ hôn nồng nhiệt của hắn. Giây phút này hắn đã chờ đợi rất lâu, hoàn toàn mất đi sự nhẫn nại. Hắn bỏ qua khúc dạo đầu, mau chóng trút bỏ quần áo của mình, quỳ gối trước người tôi, nắm lấy đầu gối tôi, giạng chân tôi ra, rồi tiến mạnh vào.
“Á!” Trong sự len lỏi, căng đầy ấy, tôi và hắn không còn khoảng cách nào.
Cơ thể yếu đuối của tôi dưới sự chi phối và va đập của hắn nhanh chóng bắt nhịp.
Mồ hôi chảy dọc xuống má, bám vào những sợi tóc lay động. Tôi không thể nhẫn nhịn kiểu thô bạo đó hơn nữa, mở đôi mắt mê muội nhìn hắn vài phần ai oán, vài phần đau buồn. “Thần, em yêu anh...”
Hắn dừng lại, lặng lẽ nhìn tôi. Đèn tường màu đỏ nhạt tỏa ra thứ ánh sáng mịt mù, rèm cửa màu trắng phất phơ trong gió, căn phòng tràn ngập sắc xuân.
Trên tấm kính trong suốt sát mặt sàn phản chiếu hình ảnh một đôi đang quấn quýt. Tôi cọ má mềm mại vào ngực hắn, ngón tay vuốt ve lưng hắn.
“Thần... Em thừa nhận mình là một cô gái xấu, em làm mọi việc đều là để lấy lòng anh, tiếp cận anh, thậm chí giết anh. Tất cả sự thánh thiện đều là ngụy tạo, là để lừa dối anh. Nhưng có một việc em không hề dối anh, người em yêu chính là anh, kể cả anh không tin em đi nữa, em cũng...”
“Anh tin!”
“Anh tin?!” Tôi còn tưởng mình bị kích động quá mạnh mà sinh ra ảo giác, run run xác thực lại lần nữa. “Tại sao anh tin?”
“Thực sự hận một người thì không thể ngụy tạo, mấy năm trước đây em đã không hận anh nữa, chỉ là em không biết... Thiên Thiên, em không xấu, chỉ là hơi ngốc nghếch.”
Đúng vậy, tôi thật ngốc nghếch, rõ ràng là tôi yêu hắn, ước mơ lớn nhất của tôi là được ở bên hắn nhưng không bao giờ dám đối mặt.
Tôi cười, dùng ngón tay vuốt ve đôi môi mềm mại của hắn: “Anh không ngốc nghếch, vậy tại sao bây giờ anh mới hiểu?!”
Hắn nhướng mày, nâng cằm tôi lên: “Việc này để ngày mai thảo luận tiếp.”
Đôi môi hắn sát gần môi tôi, ngậm lấy cánh môi vì hạnh phúc mà run lên của tôi. Một nụ hôn nhẹ nhàng tràn đầy tình yêu thương như chạm vào trái tim tôi. Mọi thứ lại bắt đầu...
Trăng rằm tròn vành vạnh rọi xuống. Tiếng nhạc văng vẳng vọng đến từ con phố bên ngoài nhưng đã bị những hơi thở gấp gáp khỏa lấp.
Khi làn sóng dâng trào, tôi chìm đắm trong hạnh phúc và sự dịu dàng đến chết người của hắn. Tôi ghì chặt lấy hắn, hôn hắn, tuyên bố với thế giới này: “Anh là của em! Anh là của em!”
“Thiên Thiên...” Hắn nằm nhoài trên người tôi, tim hắn đập mạnh hơn bao giờ hết.
“Tại sao lại quay về?”
“Em cũng không biết tại sao, chỉ muốn quay về!”
Hắn dùng cánh tay chống đỡ cơ thể, ngón tay vuốt từ đuôi lông mày tôi đến khóe mắt, khóe môi... Ánh mắt thỏa mãn và quyến luyến cùng với ngón tay chuyển dần xuống dưới.
“Lúc nào thì đi?”
“Em...”
“Hãy nói thật với anh.”
Tôi cắn môi, nhìn hắn: “Anh muốn em nói thật? Không để anh nhìn thấy, em có khổ đến mấy cũng nhẫn nhịn được, khi nhớ anh thà gọi dãy số không tồn tại ấy chứ không dám quay về nhìn anh một cái, anh có biết tại sao không?”
Hắn không nói gì mà nhìn tôi.
“Bởi vì anh làm chủ mọi thứ, bất kể quyết định của anh đúng hay sai, em chỉ có thể phục tùng, không có lựa chọn nào khác. Anh hỏi em lúc nào đi, nếu em nói là bây giờ thì anh có để em đi không?”
“Không!” Hắn vội ôm chặt lấy tôi, cơ bắp căng lên như muốn nói hắn không nỡ.
Còn tôi, chẳng lẽ nỡ đi sao!
“Thần, anh có khả năng làm chủ mọi thứ trong em, sao còn phải hỏi?”
“Là vì anh không muốn cưỡng ép em, nếu em thật lòng muốn đi, anh sẽ không...”
Tôi thở dài, quyến luyến không rời, hôn lên má h


Disneyland 1972 Love the old s