Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngủ Cùng Sói

Ngủ Cùng Sói

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341846

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1846 lượt.

ắn. “Lúc em cảm thấy mình không còn gì cả thì giáo sư của em nói với em rằng em còn có âm nhạc. Hai năm ông ấy dồn hết tâm sức bồi dưỡng em. Em không thể phụ lòng ông ấy, tháng tới có một cuộc thi, em...”
“Em từng gọi vào di động của anh?”
Tôi bị câu hỏi bất ngờ của hắn làm cho choáng váng, ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng, rất nhiều lần.”
“Để nói gì?”
“Nói với anh về cuộc sống của em, để anh biết em sống tốt, không cần phải lo lắng cho em.”
“À...” Ngón tay hắn vuốt lưng tôi, nụ cười rạng rỡ đầy ẩn ý nở trên môi hắn. “Thiên Thiên... anh cũng dồn hết tâm sức nuôi em lớn, phải chăng em nên báo đáp anh trước.”
“Báo đáp?” Cơ thể tôi vừa hạ nhiệt lại bị ám thị của hắn nhen nhóm lửa tình. Cơ thể áp gần hắn, khát khao chờ đợi. Tôi vùi mặt vào vai hắn, ngượng ngùng gật đầu.
“Ý của anh là anh sẽ không để em rời xa anh, có chết cũng không chịu.”
Tôi chờ đợi câu nói này của hắn.
Tôi nở nụ cười ngọt ngào, cố ý hỏi: “Nếu em nhớ không nhầm thì vừa nãy anh mới nói rằng anh không muốn cưỡng ép em.”
Hắn cười bóp nhẹ mặt tôi: “Nói chuyện với anh không cần vòng vo, em muốn anh làm gì thì cứ nói thẳng ra.”
“Anh có thể cùng em tới tham dự cuộc thi không?!”
“Vé đắt không?”
“Đắt đấy! Nhưng em có thể tặng anh một vé.”
“Vậy còn có thể cân nhắc.”
“Thật ư?! Đừng lừa em đấy!”
“Anh đã bao giờ lừa em chưa?”
Tôi sung sướng ôm lấy cổ hắn, nịnh nọt: “Đã ai nói với anh, anh là người chồng tốt nhất thế giới này chưa nhỉ?”
“Đúng rồi... tốt đến mức chiều hôm nay có người muốn ly hôn với anh.”
“Xin lỗi, nếu không thì em...” Tôi mỉm cười dùng ngón tay vẽ vài vòng trên ngực hắn. “… em cố gắng làm tròn nghĩa vụ của một người vợ, được không?”
“Nghĩa vụ? Anh thấy cách bù đắp tốt nhất là sinh cho anh một thằng cu. Anh thấy có một đứa con trai... là tốt lắm rồi!”
Tôi thoáng thấy niềm hạnh phúc trên khuôn mặt hắn, trước đây chưa bao giờ hắn có biểu hiện như vậy. “Tại sao lại là con trai? Em tưởng anh thích con gái.”
“Ngày mai sẽ nói với em.”
Nói xong hắn liền áp lên người tôi, bắt đầu dốc sức thực hiện ước mơ thích có cậu con trai của mình.
Trong niềm hạnh phúc bất tận, tôi không nghĩ được gì nhiều, chỉ có thể dâng hiến để hắn tùy ý yêu tôi.
Hắn cứ như muốn giành lại hai năm tôi đã không làm tròn nghĩa vụ, để an ủi con tim nhớ nhung trong đau khổ của hắn.
Trong màn đêm mịt mùng, tôi nhắm mắt lại, nghe nhịp thở gấp gáp của hắn.
Chúng tôi cứ quấn lấy nhau như vậy cả đêm. Hắn ôm tôi nói chuyện phiếm, nói về cuộc sống của chúng tôi, ánh nắng ấm áp chiếu lên hai cơ thể đang ôm lấy nhau.
“Mệt rồi à?” Hắn hỏi.
“Hơi mệt.” Tôi thực sự cảm thấy chân tay rã rời, xương cốt mềm oặt, có vẻ như chạm một cái cũng có thể vỡ tan.
“Vậy em ngủ một lúc đi!”
Nhìn thấy hắn đứng dậy lấy áo, lòng tôi bỗng thấy lạnh buốt, ôm chặt lấy cơ thể rắn chắc của hắn từ phía sau.
“Đừng đi, anh không thể ngủ cạnh em sao?” Chẳng lẽ được cùng giường cùng gối với hắn lại là một yêu cầu quá cao.
Hắn với lấy chiếc chăn, quấn quanh người tôi, hôn lên trán tôi: “Thực sự là anh có việc.”
“Ừm...” Tôi gật đầu thả hắn ra, nhìn thấy hắn mệt mỏi day day trán, tôi không nài ép nữa.
Chắc hắn cũng rất mệt, phải có việc rất quan trọng thì mới sáng sớm hắn đã phải lấy lại tinh thần để đi giải quyết.
“Vậy anh đi đi!”
Hắn mặc xong quần áo, vào phòng tắm rửa mặt bằng nước lạnh, vẻ mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt. Hắn bước đến cửa, quay đầu lại nhìn tôi, dường như đợi tôi nói gì đó. Tôi nghĩ rất lâu mới nghĩ ra nên nói gì. “Cẩn thận nhé!”
“Ừ!”
Đáy mắt hắn hiện lên vẻ thất vọng, hắn bước ra khỏi phòng.
Khi nghe thấy tiếng chuẩn bị khóa cửa, tôi quên cả chân đau, vội vã quấn chăn đuổi theo: “Thần...”
Hắn lặng lẽ nhìn tôi.
Tôi mỉm cười với hắn: “Em đợi anh, có muộn đến mấy em cũng đợi anh trở về.”
Hắn cười, nụ cười còn xúc động lòng người hơn cả âm nhạc của Mozart, say đắm lòng người, lãng mạn hơn cả hoa lê tung bay trong gió. Cuối cùng tôi đã biết tại sao hắn không hay cười, đó là vì nụ cười của hắn quá mê hồn, không người phụ nữ nào có thể kháng cự.
“Trước sáu giờ tối chắc chắn anh sẽ về, đợi anh về ăn cơm nhé!”
Đó là câu nói cuối cùng trước lúc hắn rời khỏi, cũng là lần đầu tiên hắn nói với tôi mấy giờ về.
Tôi yêu hắn biết bao, chỉ ngồi trên giường, hồi tưởng lại ngữ khí và câu nói ban nãy của hắn, tôi cũng bật cười. Tôi ngốc nghếch ngồi ôm đồng hồ, nhìn kim giây xoay từng vòng, vui sướng đến không ngủ được.
Sau đó, mất hết kiên nhẫn chờ đợi, tôi còn lén vặn đồng hồ nhanh hơn một tiếng, rồi lại vặn nhanh lên tiếng nữa, cuối cùng nằm trên chiếc giường mềm mại, ngửi mùi hương vẫn còn sót lại của hắn, nụ cười đọng mãi trên môi...
Phụ nữ khi yêu thường khó hiểu như vậy!
Tôi mới ngủ được một lúc thì tiếng hỗn loạn ngoài cửa làm tôi thức giấc. Tôi mở mắt, việc đầu tiên là nhìn đồng hồ, đã năm giờ hơn rồi ư?
Tôi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mặt trời vẫn gay gắt mới chợt nhớ ra tôi đã điều chỉnh giờ, những tưởng làm như vậy thì hắn sẽ về sớm. Thật ngốc nghếch! Tôi chăm chú lắn