Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342017
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2017 lượt.
ọng nói: “Ta còn phải bàn bạc với Cố Phi chút chuyện, nàng cứ ngủ trước đi.”
Nàng ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Giang Tái Sơ chờ hơi thở của nàng đều đặn rồi mới rời đi, ra phòng trước tìm Cố Phi.
Lệnh chiêu mộ đã phát ra, Cố Phi lược có chút nghi ngờ, “Ta tuy là người lỗ mãng nhưng cũng biết kỵ binh Trung Nguyên có Thần Sách quân, Hổ Báo Kỵ, Quan Ninh quân của điện hạ dẫn đầu, nay điện hạ không dùng binh đoàn của mình mà trông cậy vào nhóm cường đạo chúng tôi có thể thắng địch sao?”
Giang Tái Sơ rõ ràng hiểu được ý giễu cợt của hắn, nhưng cũng không tức giận, chỉ lạnh nhạt nói: “Đây chính là chuyện Giang mỗ muốn thảo luận với Cố đại ca.”
Hắn nói sơ lược về chuyện Thiết Phù Đồ, trên mặt Cố Phi hiện lên thần sắc khó có thể tin được: “Thực sự có đội kỵ binh đáng sợ như vậy?”
“Nói ra cũng không sợ Cố đại ca chê cười, Quan Ninh quân dưới trướng ta và Thiết Phù Đồ giao chiến hai lần, đều đại bại trở về. Ta tuy có cách phá giải, nhưng trong tay lại không có người dùng được, mới nghĩ tới các ngươi.””
“Bọn ta?”
“Lực đánh vào của Thiết Phù Đồ tuy lớn nhưng hành động lại chậm chạp, ta đang tìm một nhóm khinh kỵ binh có thể mang nặng mà thuật cưỡi ngựa lại cực kỳ cao, có thể dùng thời gian ngắn nhất phá được trận pháp của bọn chúng.” Giang Tái Sơ bình tĩnh nhìn Cố Phi.
“Trên đời này, nếu nói có áo giáp nhẹ nhất, cưỡi ngựa lại thuần thục, thật sự chỉ có các ngươi.”
Nói xong, Giang Tái Sơ ra hiệu cho Cố Phi tới gần, tay chấm vào nước trà, vừa vẽ trên mặt bàn vừa nói.
Cố Phi khi thì trầm tư, khi thì gật đầu nói phải, sau khi nghe xong thì đứng dậy nói: “Miệng nói vô dụng, điện hạ, chúng ta đi luyện thử ngựa một lần xem?”
Hai người đi luyện ngựa mãi đến đêm khuya mới trở về.
Hàn Duy Tang thấy hắn cả thân đầy bùn trở lại, hoảng sợ nói: “Chàng đã làm gì vậy? Cố đại ca tìm chàng đánh nhau sao?”
Giang Tái Sơ cũng không thèm để ý, lơ đãng hỏi: “Nàng đã từng cứu Cố phi?”
Hàn Duy Tang suy nghĩ một chút, khẽ cười nói: “Vẫn là không thể gạt được chàng.”
“Năm ấy triều đình hạ lệnh cho cha ta diệt trừ mã tặc đất Thục, cha ta tất nhiên không dám cãi, quan binh khi đó bắt được rất nhiều cường đạo. Nhưng cha ta cũng biết những người này là nông dân không thể sống nổi, thêm nữa bọn họ chỉ ăn trộm với đánh cướp chứ không giết người. Cho nên… cuối cùng cũng không có giết những người đó, chỉ là lưu đày ở nơi xa.”
“Đó là trước khi chàng tới Cẩm Châu, khi đó vì ngăn chặn Chu Cảnh Hoa tố cáo mà cha ta đưa rất nhiều tiền của cho hắn… Sau lại có người bên ngoài nghe đồn bậy bạ, không biết như thế nào mà ta cứu được bọn họ.” Hàn Duy Tang mím môi cười nói, “Bọn họ tuy là cường đạo nhưng rất cảm động và biết ơn cha ta. Quả nhiên, đã nhiều năm không làm mã tặc nữa, đất Thục cũng thanh tĩnh rất nhiều. Sau triều đình lại tăng thuế. Dân chúng lầm than, bọn họ lại nổi dậy, lúc ấy Tiêu tướng quân mới mời bọn họ ra, gây rối đoàn xe của ta và chàng nhập kinh.”
“Thì ra là thế.” Giang Tái Sơ gật đầu nói, “Cố Phi tuy lỗ mãng nhưng thật ra rất cương trực.”
“Chàng cảm thấy bọn họ có thể phá được Thiết Phù Đồ sao?”
“Mười phần thì chắc được năm sáu phần.” Giang Tái Sơ nói bâng quơ, “Chớ có nghĩ nhiều, nàng đi ngủ sớm đi.”
Hôm sau, trên trấn nhỏ quả nhiên có tiếng xôn xao của người và ngựa, những người đồng hương khắp nơi dắt ngựa tới, không mặc giáp mây, lần lượt chạy đến.
Nam tử Xuyên Thục vóc dáng không cao, nhìn qua thì đen gầy, nhưng lại không mất vẻ tinh anh, cứ hai ba người cùng quê chào hỏi nhau, kết giao rồi đến chỗ Cố Phi.
Từng binh sĩ được chiêu mộ đều do Cố Phi tuyển chọn. Hàn Duy Tang nhìn từng gương mặt mộc mạc, không có gì lạ. Rõ ràng còn mang dáng dấp nông phu, thật khó có thể tưởng tượng được bọn họ cũng từng giơ đại đao, làm mã tặc.
Bên cạnh có một người đàn ông dắt ngựa đi về phía trước, trong lúc lơ đãng đụng vào Hàn Duy Tang, vội vàng nói “Xin lỗi”.
Hàn Duy Tang lại cảm thấy hắn có chút quen mắt, lên tiếng gọi hắn lại: “Ngươi.. ngươi không phải là…”
Nam tử trung niên kia đành phải dừng bước lại, lúng ta lúng túng cười nói: “Tiểu thư còn nhớ ta?”
Da vàng, người gầy nhom, trên cằm có mấy sợi râu thưa thớt, ngay cả Giang Tái Sơ cũng nhận ra, đó là tiểu tặc trộm túi tiền của hắn khi còn ở Cẩm Châu.
“Ta, ta không phải đến trộm đồ.” Người nọ lắp bắp nói, “Ta đi đánh giặc.”
“Ngươi?” Hàn Duy Tang có chút giật mình. “Ngươi từng đã làm… mã tặc sao?”
“Trước đây đã làm, sau mọi người đều về nhà trồng trọt. Ta cũng phải nuôi vợ con, đành bỏ cái tật trộm cắp cướp giật kia.” Người nọ vò tóc, “Ngày hôm qua có người đến thôn nói là người Tấn đánh không lại Hung Nô, ta mặc dù không thích bọn họ, cũng không thể nhìn đám mọi rợ này đánh tới nhà mình!”
“Già trẻ trong nhà ngươi đâu?”
“Đều đi để dành lương thực rồi, đủ cho bọn họ ăn từ nửa năm đến một năm.” Người nọ cười cười, cũng không còn vẻ láu cá ngày trước, “Chuyện ngày đó thật không phải, cũng đa tạ vị công tử này đã không đưa ta đến chỗ quan.”
“Ngươi lần này ra chiến trường, không sợ chết sao?” Giang Tái Sơ bỗng n