Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342299
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2299 lượt.
hông chịu, thận trọng lắng nghe động tĩnh bên ngoài rồi hỏi: “Bên ngoài xảy ra chuyện gì sao?”
“Không biết, chạy tới chạy lui cũng đã một ngày.” Vị Hi nói khẽ, “Cô nương, em nghe thấy… câu nói vừa rồi của Thượng tướng quân.”
Duy Tang giật mình, “Câu nào?”
“Nam làm tôi tớ, nữ làm nô tì…”
Duy Tang thấy nàng lo lắng, chỉ nhẹ nhàng mà nở nụ cười.
Trên người nàng mọi chỗ đều bị thương, ánh mắt thường xuyên cứng rắn, đây là lần đầu tiên Vị Hi thấy nàng cười thoải mái đến như vậy… giống nhau là một đóa hoa, một đóa hoa giữa bụi rậm, nụ cười tao nhã này lại hơn xa Bạc phu nhân được mọi người khen ngợi.
“Vị Hi, em nhớ nhà sao?” Nàng bỗng nhiên nhẹ giọng hỏi.
“Em còn nhớ rõ rau muối tương ớt ở nhà, ăn rất ngon.” Tâm tình Vị Hi cũng có chuyển biến tốt đẹp.
“Sẽ có một ngày chúng ta trở về.” Nàng thì thào nói, “Không có người khi dễ chúng ta, không có người bức nhũ mẫu và a tẩu ta đến hai mắt rướm máu, sẽ không…”
Vị Hi cái hiểu cái không nhìn nàng, lại cảm thấy chưa bao giờ thấy nàng như vậy.
Ngoan cường như vậy, lại đẹp mắt đến thế.
Tác giả có lời muốn nói: Các ngươi đều nói Tiểu Giang tàn nhẫn, nhưng mà muội chỉ (*) tàn nhẫn hơn hắn gấp trăm lần ~
(*) muội chỉ: cách phát âm của từ muội tử, một từ mạng thường chỉ cô gái trẻ
Sáng hôm sau, khi Vị Hi hầu hạ Duy Tang rửa mặt chải đầu, nàng lẩm bẩm một câu: “Sao bên ngoài có nhiều thị vệ thế nhỉ?”
Duy Tang nhìn ra bên ngoài, quả nhiên trong viện có không ít người. Nhìn gương mặt của họ, có lẽ là Giang Tái Sơ thay đổi cảnh vệ.
“Để cho ta vào trong gặp Thượng tướng quân!”
Ngoài cửa bỗng nhiên vang lên giọng nói của nữ tử, Vị Hi lập tức cảnh giác, nói khẽ: “Lại là nàng ta, cô nương đừng đi ra ngoài.”
Duy Tang nhẹ nhàng khoát tay áo, ý bảo không có việc gì, tựa bên cửa sổ nghe trong chốc lát. Âm thanh lại càng lúc càng lớn, muốn xông thẳng vào cửa. Có lẽ nhiều thị vệ cũng biết Bạc phu nhân là nữ tử được sủng ái nhất của tướng quân nên cũng không dám ngăn cản nàng thế nào.
Cảnh Vân cũng không muốn nói chuyện với nàng, chỉ máy móc gật đầu.
“Ta cũng về hậu phương đi.” Nàng không muốn nàng ta khó xử, thấp giọng nói, “Ta đi cùng với phu nhân vậy.”
“Không được!” Cảnh Vân bật thốt ra. Vừa nhìn thấy ánh mắt oán hận của Bạc phu nhân, hắn nhất thời cảm thấy nhức đầu, nhưng cũng không biết nên giải thích như thế nào, chỉ đành phải nói, “Thương thế của ngươi không thể đi đường dài.”
Duy Tang giật mình, cũng không muốn dây dưa tiếp, xoay người trở về phòng.
Âm thanh huyên náo phía sau dần dần nhỏ lại, ước chừng là Cảnh Vân rốt cuộc vẫn khuyên Bạc Cơ đi rồi. Nàng lại nhìn thoáng qua thư phòng hiện không một bóng người, Giang Tái Sơ thật sự đã rời khỏi.
Tâm trạng ngẩn ngơ ngồi bên cạnh bàn, lúc uống nước mới cảm thấy hương vị có chút kỳ quái, Duy Tang nhìn thoáng qua Vị Hi đang hé miệng cười trộm, lúc này mới phát hiện mình đang bưng một chén thuốc vừa mới sắc xong.
“Cô nương uống hết đi.” Vị Hi cười nói, “Vừa mới sắc đấy.”
Nàng bóp mũi uống vào, lại thấy cửa Cảnh Vân tiến vào. Thấy nàng uống thuốc xong, hắn mới nói: “Dưỡng thân thể cho tốt, qua hơn mười ngày nữa ta sẽ cho người đưa ngươi đi.”
“Đi đâu?”
“Chỗ của tướng quân.” Hắn bình tĩnh nói, ánh mắt sâu thẳm dừng trên người Hàn Duy Tang, dường như đang cẩn thận xem xét nét mặt của nàng.
“Hắn bắc chinh sao?” Duy Tang giật mình, “Ta đi cùng với hắn sẽ có nhiều bất tiện…”
“Điểm này ngươi biết ta biết, huynh ấy đương nhiên cũng biết.” Cảnh Vân thản nhiên nói, “Nhưng hết lần này đến lần khác huynh ấy không bỏ được ngươi.”
Duy Tang trầm mặc.
“Hàn Duy Tang, nếu ta là huynh ấy, lần đầu gặp ngươi ta đã giết trăm ngàn lần.”
Duy Tang cũng không phải lần đầu tiên nghe hắn nói như vậy, khóe môi thoáng cười, nhưng lại động tới vết thương vừa vỡ ra vào hôm qua, nàng chợt đau nhói: “Thế đấy, có đôi khi… ta thật hy vọng hắn và ngươi nghĩ giống nhau.”
Ánh mắt trong veo của Cảnh Vân xẹt qua một tia tức giận, nhưng hắn rốt cuộc lại nhịn xuống, “Lần này, ngươi chớ lại phụ lòng huynh ấy.”
Nàng lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, nói thì thầm: “Ta nợ hắn bao nhiêu, tóm lại, ta nhất định sẽ trả lại cho hắn.”
Chạy nhanh mấy ngày, kỵ binh tiên phong Quan Ninh quân tinh nhuệ đã đến ranh giới Thường Hoài.
Nửa đêm đầu chỉ có một canh giờ để nghỉ ngơi, mấy vạn nhân mã vẫn chưa kịp nấu cơm, chỉ im lặng ăn lương khô dưới làn mưa nhỏ lạnh lẽo rồi dựa vào ngựa ngủ một lát. Tiền phương lại truyền chỉ thị tới, không thể trì hoãn, lập tức lên đường. Mưa dần dần lớn, đường trở nên lầy lội khó đi, nhóm kỵ binh xuống ngựa, lặng lẽ nắm dây cương đi về phía trước. Gian khổ hành quân như vậy, nhưng không ai dám lên tiếng phàn nàn. Bởi vì mỗi binh sĩ đều biết, thống soái bọn họ thống ở phía trước cũng dầm mưa lạnh, cũng ăn lương khô.
“Kinh thành truyền tới mật báo.” Liên Tú ghìm cương ngựa, đưa lạp hoàn (*) cho Giang Tái Sơ.
(*) lạp hoàn: dùng sáp tạo thành một cái lọ hình tròn, bên trong đựng thuốc viên, ngà