Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngự Phồn Hoa

Ngự Phồn Hoa

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342097

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2097 lượt.

đồ sộ.
Duy Tang vừa xuống xe ngựa đã bắt gặp Giang Tái Sơ đi tới. Nàng dừng một chút rồi hỏi: “Điện hạ, ngày mai vào thành sao?”
“Quận chúa cứ yên tâm nghỉ ngơi ở đây, bệ hạ đã phái cấm vệ quân tới đây trông chừng, có thể vào kinh bất cứ lúc nào.” Ánh mắt của hắn cực kỳ lễ độ mà lại dừng trên bờ môi nàng, “Ta hồi cung trung phục mệnh, chúng ta từ biệt ở đây.”
Một tay Duy Tang đỡ trên càng xe, chỉ là bàn tay vô thức nắm chặt.
“Chuyến này hoàng đệ gầy đi rất nhiều.” Hoàng đế kéo tay hắn, cẩn thận tường tận, thở dài, “Ta nghe nói trên đường trở về gặp mã tặc, lại còn bị thương?”
Ninh Vương mỉm cười ngẩng đầu, “Bệ hạ, may mà không có chuyện gì, mã tặc đã bị tiêu diệt hết. Quận chúa cũng mạnh khỏe. Nếu không thần đệ phải chịu trách nhiệm.”
“Đến đây đến đây, dùng bữa tối với trẫm trước.” Hoàng đế kéo tay của vị đệ đệ ngồi xuống, “Lát nữa gọi ngự y đến xem vết thương.”
Ninh Vương nhún nhường một phen, ngồi xuống với Hoàng thượng. Hắn vừa mới ngồi xuống, bỗng nhiên nhớ tới cái gì mà lại đứng dậy, từ trong lòng lấy ra một vật nho nhỏ, hai tay trình lên, cúi đầu cung kính nói: “Mừng bệ hạ có Dật nhi, thần đệ tìm tới tìm lui chỉ có này khối cổ Hán ngọc này làm lễ vật chúc mừng.”
“Hôm khác để cho Nghiên phi ôm cháu của đệ đến.” Hoàng đế hé mắt, con ngươi chợt lóe lên, hắn cười nói, “Đệ còn chưa gặp qua.”
“Vậy cũng được.” Nụ cười của Ninh Vương không thay đổi, “Sức khỏe Thái hậu thế nào?”
Đệ và trẫm dùng bữa tối xong thì đến thăm bà đi.” Hoàng đế cười nói, “Một năm này ở đất Thục cũng đã rèn luyện không ít?”
Ninh Vương ngẩn ra, làm như vật lộn một hồi lâu mới nói: “Bệ hạ, thần đệ có tội.”
Hắn lại quỳ xuống, dập đầu trên mặt đất, gằn từng chữ: “Thần đệ tự ý đem thuế suất từ bốn lấy một thành năm lấy một… Thần đệ cả gan làm loạn như thế, xin bệ hạ thứ tội.”
Nhìn cả người Ninh Vương nằm rạp xuống, trên mặt Hoàng đế đã thu lại ý cười, chỉ còn lại vẻ lạnh lùng, thật lâu sau hắn mới nói: “Đứng lên đi. Việc này vốn cũng không trách đệ được, nay mã tặc Xuyên Thục hoành hành, ngay cả đội xe của đệ cũng dám tấn công, có thể thấy đám dân đen này ỷ thế làm bậy, phách lối đến cỡ nào.”
Ninh Vương vẫn bất động như cũ.
Khóe môi Hoàng đế lộ ra ý cười châm chọc. Hắn đứng dậy, chậm rãi nói: “Ta nghe nói, Ninh Vương vì cứu Quận chúa mà bị trọng thương?”
“Quận chúa là hoàng tẩu của thần đệ, thần đệ đến cả tính mạng cũng không cần, bằng mọi giá phải bảo vệ sự an toàn của nàng.” Ninh Vương bình tĩnh nói.
Con ngươi hẹp dài của Hoàng đế lóe lên ý cười tàn khốc, hắn nói khẽ: “Tái Sơ, đệ là Ninh Vương của Đại Tấn ta, Quận chúa gì đó của Xuyên Thục sao có thể sánh bằng?” Hắn dừng một chút, ý cười càng sâu, “Nếu lúc này không nghĩ đến đại cục, trẫm sao có thể liên hôn với nàng ta? Đệ cũng biết đám dân đen ở đó, chỉ sợ ngay cả liêm nghi lễ sỉ (2) cũng không biết.”
(2) liêm nghi lễ sỉ: liêm khiết, nghi lễ, lễ độ, nhục nhã
Ninh Vương vẫn không động đậy , trong giọng nói không thể nghe ra cơn sóng nào: “Vâng.”
“Sau lại nói một chuyện cười cho đệ nghe. Đệ đứng lên trước đi.” Hoàng đế kéo hắn dậy, nhìn chằm chắm ánh mắt của hắn nói, “Lúc trước còn có người đề nghị, cho đệ cưới cô Quận chúa kia, trẫm nghĩ tới nghĩ lui, một đệ đệ như vầy, vị trí chính phi của Ninh Vương sao có thể bị một nữ tử man di chiếm lấy?”
Ninh Vương vẫn lẳng lặng nhìn Hoàng đế, không có biểu cảm gì, nhưng con ngươi đen lay láy khiến người ta khiếp sợ.
Hoàng đế không hiểu lắm, có chút giật mình, dừng một chút, hắn lại nói cho xong những lời ban nãy: “Trẫm suy đi nghĩ lại, vẫn là đưa cô Quận chúa kia vào hậu cung vậy. Trẫm giam nữ tử man di này ở lãnh cung cả đời thì thế nào?”
Hắn chuyển đề tài, “Theo đệ thấy, Gia Huỷ Quận chúa này là người ra sao?”
“Thần đệ và nàng cũng không tiếp xúc nhiều, nhưng tướng mạo đoan trang, lễ nghi cũng đầy đủ.” Ninh Vương thản nhiên nói, “Nàng hiện giờ ở dịch quán, không biết bệ hạ khi nào mới đón nàng tiến cung?”
“Đã cho người ta ngày lành rồi, chính là ngày mười sáu tháng sáu.” Ánh mắt Hoàng đế khoái trá, lại pha lẫn mấy phần ác độc, “Chỉ sợ đến lúc đó còn phải vất vả cho hoàng đệ chủ trì nghi thức cho trẫm, đón nàng vào cung, cũng coi như là đến nơi đến chốn.”
Hắn làm như ở cố ý nhấn mạnh “đến nơi đến chốn”, Ninh Vương hơi cúi đầu, hai tay trong tay áo dùng sức nắm thành quyền: “Thần đệ rất vui lòng.”
Ban đêm, Chu Thái hậu tự mình đến Tử Thần Điện, Hoàng đế vừa mới ăn xong, vội vàng đỡ Thái hậu ngồi xuống, cười nói: “Mẫu hậu sao lại đích thân qua đây?”
“Ninh Vương vừa tới thăm ta.” Thái hậu từ từ nói, “Con định thu xếp hắn thế nào?”
“Cứ để hắn nán lại kinh thành một thời gian đi.” Hoàng đế nhẹ nhàng nói bâng quơ, “Qua một hồi sẽ sai hắn đi quan ngoại.”
Thái hậu trầm ngâm một lát, “Con muốn hắn phụ trách việc chuẩn bị hôn sự hôm mười sáu tháng sáu?”
Khoé miệng Hoàng đế khó có thể kiềm chế ý cười: “Mẫu hậu, người có biết vì sao con phải cưới nữ tử man di kia không?”
Thái hậu nhìn con, nụ cười trên khoé mắt loé lên.
“Nếu hắn đã chung tình với cô gái kia, c


Duck hunt