pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngự Phồn Hoa

Ngự Phồn Hoa

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342099

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2099 lượt.

nhẹ giọng nói: “Nàng không bị thương chứ?”
“Ta không sao.” Duy Tang dịu dàng nắm lấy tay hắn, dùng giọng nói vỗ về hài tử, “Chàng ngủ một chút nữa đi.”
Hắn chìm sâu vào giấc ngủ.
Nàng cách hắn gần như vậy, gần đến có thể thấy rõ cánh môi hắn mỏng như tờ giấy, một chút tơ máu cũng không có, tóc rũ xuống, có vài sợi dính lên bên mép, nàng nhẹ nhàng thay hắn đẩy ra, ngón tay lướt qua hai má của hắn, rồi ngừng lại trong chốc lát.
Nhiệt độ cơ thể đã dần dần giảm xuống .
Hắn đại khái còn không biết mình đã mê man ba ngày ba đêm. May mắn là con ngựa kia sau lại tìm được bọn họ. Nàng mất sức chín trâu hai hổ mới đặt hắn được lên lưng ngựa, đi thật lâu mới tìm được cái miếu nhỏ đổ nát này, kéo hắn vào đây, cuối cùng tạm thời có chỗ tránh mưa gió và nắng gắt.
Đã nhiều đêm nàng giật mình tỉnh lại, nhịn không được mà dò thử hơi thở của Giang Tái Sơ, sợ hắn cứ ngủ như vậy mà không tỉnh lại. Nhưng cứ nhìn gương mặt yên giấc của hắn, trong lòng Duy Tang cũng cảm thấy yên lòng.
Con đường này gian nan mù mịt như vậy, nàng liếc nhìn sang, không thấy được điểm cuối… Nhưng nếu Giang Tái Sơ chết rồi, nàng ngược lại không còn vướng bận nữa, cứ cùng chết với hắn như vậy, đối với mình mà nói thật sự là thoải mái hơn rất nhiều…
Lúc nàng đang miên man suy nghĩ, người kia đang dựa vào người mình bỗng nhiên giật giật, dùng giọng nói chỉ một mình nàng có thể nghe rõ mà gọi tên của nàng: “Duy Tang…”
“Ta ở đây.”
“Nàng đi tìm bọn họ, bọn họ… hẳn cũng đang tìm nàng.”
Nàng thoáng ôm chặt lấy hắn, khẽ mỉm cười một cái nói: “Ta không đi.”
“Nghe lời đi.” Hắn giật giật, từ từ buông tay nàng ra.
Duy Tang im lặng ôm hắn: “Vì sao chàng lại cứu ta?”
Hắn ngẩn ra, hắn sao có thể không cứu?
Ý cười Duy Tang càng sâu: “Giang Tái Sơ, chúng ta đồng sinh cộng tử. Chàng có thể sống, như vậy ta cũng sẽ sống.”
Hắn không thể làm gì khác ngoài nhíu mày, Duy Tang vươn ngón tay đặt lên giữa lông mày hắn, khẽ cười một tiếng: “Ta thích bộ dáng không nhíu mày của chàng.”
Lực đạo trên đầu ngón tay nàng nhẹ nhàng hạ xuống, hắn chậm rãi giãn mày.
Môi của hắn sớm đã nứt ra, bên trên còn vảy máu đỏ tím, nhếch nhác như vậy, nhưng nàng lại bình tĩnh ôm hắn, lại cảm thấy ấm áp vô cùng.






Ngọn lửa dần dần tắt, Duy Tang cẩn thận đẩy Giang Tái Sơ ra, nhóm thêm củi cho đống lửa.
“Duy Tang… Gần đây có nước sao?” Hắn mơ mơ màng màng tỉnh dậy.
“Muốn uống nước sao?” Duy Tang vội vàng chạy đến bên cạnh hắn.
“Gần đây có nước sao?” Hắn có chút kiên trì hỏi.
“Có một cái hồ nước cách đây không xa.” Duy Tang chần chờ nói, “Sao vậy?”
Đã mấy ngày nay nàng chưa kịp thay hắn lau chùi cho sạch, tấm lưng tráng kiện của Giang Tái Sơ tất cả đều là vết máu khô, chỉ một lát sau chiếc khăn đã nhuộm thành màu đỏ sậm, nàng liền đến bên hồ rửa sạch, giúp hắn chà lau. Vài lần như vậy, rốt cuộc cũng đã sạch sẽ, Duy Tang bước tới trước mặt hắn, do dự hỏi: “Ta cũng giúp chàng lau ngực nhé?”
Hắn không thể cử động thoải mái được, đây là lần đầu tiên Duy Tang đối mặt với thân thể của một nam nhân trẻ tuổi như vậy.
Tuy rằng da trắng nhưng phong độ lại không giống bọn công tử quý tộc, thân thể Giang Tái Sơ lộ rõ sự dũng mãnh chỉ có binh sĩ trên chiến trường mới có, cho dù là sau khi trọng thương mới thấy rõ làn da tráng kiện.
Động tác Duy Tang dừng một chút, đầu ngón tay vuốt ve vết sẹo trên phần bụng hắn, nàng ngẩng đầu hỏi hắn: “Đây là cái gì?”
“Trước đây bị thương.” Hắn phớt lờ, “Ở trên chiến trường thì không là gì cả.”
“Trên vai, trên ngực đều là sẹo sao?” Duy Tang giật mình.
“Ừ.” Hắn cúi đầu nói.
Nàng đột nhiên không biết nói gì, trên người hắn vết sẹo tuy nhiều, nhưng không có cái nào nặng hơn ba vết đao sau lưng hắn. Nếu không phải vì cứu nàng… Lấy thân thủ của hắn, sao có thể bị làm khổ thành cái dạng này?
Hốc mắt như đầm nước lặng yên không một tiếng động bỗng nhiên ướt sũng, nước mắt ngưng tụ ở đáy mắt, chua xót muốn lăn xuống dưới. Nàng hít một hơi, muốn nhịn xuống, rốt cuộc lệ vẫn rơi, từng giọt nóng hổi đọng trên cánh tay mình, như một ấn ký hạ xuống trong nháy mắt.
“Cô nương ngốc nghếch, khóc cái gì?” Hắn ngồi dưới đất không động đậy, có lẽ muốn đưa tay an ủi nàng, nhưng lại đụng tới vết thương trên cơ thể, vì thế hắn chỉ nhẹ giọng cười, “Mỗi một nam nhân đều khát khao bảo vệ nữ nhân mà mình yêu mến.”
Nàng dùng sức gật gật đầu.
Có lẽ là vì hơi thở không ổn định, móng tay của nàng chạm nhẹ đến ngực của hắn, có chút đau đớn. Giang Tái Sơ chậm rãi nâng tay lên, nắm tay nàng trong lòng bàn tay.
“Hàn Duy Tang, ta hỏi nàng một lần cuối.” Dưới đôi mày kiếm, đôi mắt ngọc của hắn sáng như sao trên trời, lại mang theo một chút run sợ và sự căng thẳng khó nén, “Nàng… đồng ý đi theo ta không?”
Lòng bàn tay của hắn nóng rực như thế, suýt nữa khiến nàng nghi ngờ hắn bắt đầu phát sốt, nhưng động tác của hắn lại vô cùng điềm tĩnh, “Ta muốn mang nàng và A Trang rời khỏi nơi này.” Hắn thản nhiên cười một tiếng, “Vứt bỏ thiên hạ, vứt bỏ muôn