Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Quách Tiểu Mạt
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341703
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1703 lượt.
khó đưa thi thể của người chết về quê hương. Trong trường hợp này có thể mới 1 vị đạo sĩ *đuổi* xác đem cái xác đó về quê nhà. Bởi vì đạo sĩ *đuổi xác* dẫn theo người chết đi cùng, những nhà nghỉ trên đường đi thường không dám cho họ thuê phòng, do đó có người đã mở nhà nghỉ chuyên dành cho người chết , chuyên phục vụ những đạo sĩ đuổi xác này.
Ông lão bí ẩn này không những có thể nhìn ra hồn ma của Lan Lan mà còn là chủ của 1 nhà nghỉ dành cho người chết . Trong sự kinh ngạc, tôi không thể không thầm kính nể ông lão. Nhưng điều khiến tôi vui mừng hơn cả là ông ta có thể nhận ra đc Lan Lan là 1 cô gái người dân tộc Miêu. Xem ra ông già náy tài giỏi, biết đâu chừng ông ta có thể tìm ra đc thân thế và quá khứ của Lan Lan, giúp tôi tìm ra gia đình của cô ấy?
Mặc dù bụng tôi nghĩ vậy nhưng miệng vẫn đáp:
- Ông lão, tôi có thể tìm 1 nhà nghỉ bất kì để trọ lại, sao cứ nhất định phải ở chốn ma quỷ của ông?
Ông già cười ha ha nói:
- nếu đây là vùng khác, cậu đến ở nhà nghỉ khác có lẽ cũng vẫn đc, bởi vì các ông chủ ở đó không thể nhìn thấy cậu dẫn theo cô gái này, nhưng ở đây thì khác, trong thành Phương Hoàng này có không ít người hiểu biết về thuật âm dương. nếu như cậu dẫn theo hồn ma cô gái này lang thang khắp thành phố, hẳn sẽ chuốc vã vào thân đấy!
Tôi ngạc nhiên hỏi:
- Ông lão chỉ là 1 chủ nhà nghỉ, tại sao lại biết tôi có dẫn theo hồn ma?
Ông già thở dài:
- chàng trai, nếu như cậu đã hỏi thì tôi cũng chẳng giấu cậu làm gì, trước thời giải phóng, bố tôi là 1 đạo sĩ chuyên đuổi xác người . Từ nhỏ tôi đã theo bố học thuật âm dương, mặc dù tôi không học phép *đuổi xác*, nhưng tôi cũng nhận biết đc âm dương, phân biệt người với ma. Sau khi Tương Tây đc giải phóng, chính phũ cấm các đạo sĩ hành đạo, rất nhiều ông chủ nhà nghỉ vì không có khách nên đã từ bỏ không làm nữa. Đến giờ, giao thông ngày càng thuận tiện, những người đã chết ở nơi đất khách quê người có thể đc mang về quê hương sau khi hoả táng. Nhưng những người không có quê hương, không nơi nương tựa sau khi chết, không đc ai lo liệu việc ma chay nên sẽ trở về nhà cùng với người mà người đó thân quen nhất. 1người còn sống mà dẫn theo 1 hồn ma của cõi âm sẽ dễ gặp phải phiền toái, vì vậy tôi đã mở 1 nhà nghỉ chuyên dành cho người chết, chuyên môn tiếp đón những người cần đến sự giúp đỡ trong hoàn cảnh này. Nói thực lòng, ngoài chút bản lĩnh học đc từ bố ra thì tôi chẳng còn cái tài gì khác, mở cái nhà nghỉ dành cho người chết 1 là có thể giúp người khác loại bỏ tai hoạ, 2 là có thể kiếm miếng cơm sống qua ngày.
Giờ thì tôi đã hoàn toàn tin lời ông lão này nói, chỉ có điều giá mà nhà nghỉ dành cho người chết thường rất cao, thế nên tôi không khỏi lo lắng.
- ông lão, tôi quyết định sẽ ở trọ chỗ cũa ông, chỉ có điều tôi nghe nói trước đây giá cho thuê của nhà nghỉ dành cho người chết rất cao, không biết nhà nghỉ của ông giá cả thế nào?
Ông lão cười cười đáp:
- chàng trai, tôi nhìn qua cũng biết cậu là 1 người trọng tình nghĩa, lại vất vả dẫn cô gái này về tận nhà, giờ tôi để cho cậu ở miễn phí, đợi khi nào cậu tìm đc gia đình của cô ấy, rồi trả tôi chút tiền là đc rồi !
tôi thầm cảm kích ông lão trước mặt, hỏi ông ấy rốt cuộc nhà nghỉ của ông ở chỗ nào, ông liền chỉ về phía 1 ngọn núi ở bên ngoài huyện thành nói:
- mở nhà nghỉ dành cho người chết đương nhiên phải mở ở 1 nơi cách xa nơi con người sinh sống. Nhà nghỉ của chúng tôi nằm ở dưới chân ngọn núi kia, qua cái cầu ở trước mặt, đi thêm nửa cây số nữa là đến!
Chúng tôi lại đi thêm hơn 20phút nữa mới tới cái nhà nghỉ dành cho người chết của ông lão. Nói là nhà nghĩ nhưng thực ra đó chỉ là 1 vài gian nhàgỗ dựng sát vào vách núi. Phía trước nhà gỗ có 1 con đường nhỏ mấp mô dẫn vào thành. Con đường rất hẹp, chẳng giống như con đường có nhiều người qua lại, từ đó có thể thấy nhà nghĩ của lão này làm ăn không mấy thuận lợi.
Nhà nghỉ của ông lão này không hề có biển hiệu, cũng chẳng có bất kì 1 biển báo nào cho thấy đây là nhà nghỉ. Ông lão giải thích với tôi rằng nhà nghỉ cho người chết không đc phép quảng cáo ầm ĩ, bởi vì chính phủ đã có chế độ quản lí nghiêm ngặt đối với việc này.
vào trong phòng, ông lão liền gọi lớn:
- Bà nó ơi, mau ra đón khách này!
sau đó, tôi nhìn thấy 1 người phụ nữ tóc hoa râm từ trong nhà đi ra. Bà không nói năng gì, chỉ gật đầu lạnh nhạt với tôi , chẳng nói chẳng rằng rót cho chúng tôi 3 cốc trà rồi lại đi vào trong
tôi đưa mắt nhìn khắp căn nhà, thấy căn nhà đc bài trí rất đơn giản. Bởi vì cửa sổ căn nhà rất nhỏ nên trong phòng có vẻ hơi tối tăm, cộng thêm với bà vợ có vẻ kì quái của ông lão càng khiến cho tôi có cảm giác nơi này tràn ngập không khí ma quái.
Ông lão bảo tôi ngồi xuống cái bàn gỗ vuông rồi chỉ vào cốc trà nói:
- chàng trai, đi xa như vậy chắc chắn là khát lắm rồi , mời cậu và bạn c6ạu uống nước nhé ! - nói rồi ông lão liền bê cốc trà của mình lên uống,
Trong nhà có tôi và cợ chồng lão cả thảy 3 người , ban đầu tôi tưởng bà vợ ông lão rót ra 3 cốc nước là để cho 3 người chúng tôi, nhưng giờ mới b