Chàng Trai Trong Hoa Hướng Dương
Tác giả: Quách Tiểu Mạt
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341868
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1868 lượt.
ĩu môi bỏ đi, miệng đi vừa lầm bầm:
- tôi còn tưởng chuyện gì to tát lắm, có mỗi 1 bát mì mà làm ầm ĩ hết cả lên! Mì của cậu không khéo bị ma ăn mất rồi !
Mặc dù ông ta chỉ tiện miệng nói ra như vậy nhưng trong lòng tôi thực ự cũng nghĩ như thế. Rõ ràng tối hôm qua tôi đã nghe thấy Lan Lan kêu đói, bát mì đó là mua cho cô ấy, thế nhưng ông chủ nhà nghĩ lại không biết rằng cô ấy đã chết. Lẽ nào hồn ma cô ấy thực sự đói lả rồi . Nhưng cho dù có đói lả đi nữa cũng đâu đến mức ăn luôn cả túi với đũa như vậy.
Càng nghĩ tôi càng tin rằng hồn ma của Lan Lan đã bám theo mình. Giờ đã là giờ ăn sáng rồi , nói không chừng cô ấy đã đói lắm rồi . Tôi đeo túi lên lưng, trả lại phòng rồi đi tìm cái gì đó để ăn, đương nhiên là cũng để 1 phần cho Lan Lan.
Vừa ra khỏi cửa nhà nghĩ tôi đã nhìn thấy 2 người mặc cảnh phục đi vào trong nhà nghỉ, hỏi ông chủ:
- Này ông chủ, ở chỗ ông có cậu thanh niên nào khoảng 20t đến thuê phòng không? - tôi vội vàng đứng núp vào 1 bên, dỏng tai nghe họ đối thoại.
Ông chủ nhà nghỉ nói:
- à, đồng chí cảnh sát à, nhà nghỉ của tôi ngày nào chả có người đến thuê, làm sao tôi nhớ hết d0c chứ? Người các ông cần tìm trông như thế nào? Hắn phạm tội gì thế?
- Người này khoảng 20t, dáng người vừa phải, mặt trắng, nói giọng Dự Nam, đang bị truy nã...
Nghe đến đây tim tôi chỉ chực nhảy ra ngoài. Đâu dám ở lại nghe tiếp, tôi chuồn 1mạch ra đường, nhanh chẳng khác gì 1 con chuột. Tôi hốt hoảng chạy ra đường lớn, chặn 1 chiếc taxi lại rồi bảo người lái xe lập tức chở tôi ra ga tàu, chẳng còn bụng dạ nào mà nghĩ đến chuyện ăn uống nữa.
Lúc đến phòng mua vé tàu, cứ nhìn thấy người mặc quần áo cảnh sát là tôi lại chột dạ, lòng thầm đoán chắc là đồn trưởng Hạ đã phát lệnh truy nã sau khi biết tôi bỏ trốn, thông báo cho cành sát ở khắp nơi truy bắt tôi .
Cũng may là cảnh sát nhà ga không nhận ra tôi . Lúc mua vé tôi mới biết, từ Tây An không có xe đến thẳng Tương Tây, chỉ có thể ngồi tàu hoã đến Trường Sa của Hồ Nam rồi chuyễn xe đến thành phố Cát Dầu của Tương Tây. Chẳng nghĩ ngợi nhiều, tôi mua ngay vé tàu lúc 2h chiều từ Tây An đến Trường Sa. Thấp thỏm chờ đợi thêm hơn 3 tiếng đồng hồ ở trong phòng chờ, cuối cùng tôi cũng lên tàu thuận lợi.
Lên xe rồi mà tôi vẫn thấp thỏm bất an. Ngồi trên ghế cứng, lấy tay che nữa khuôn mặt, tôi len lén để ý động tĩnh trong toa. tôi cẩn thận quan sát từng người trong toa xe, phát hiện ra không có ai mặc quần áp cảnh sát mới thở phào nhẹ nhõm
cuối cùng thì tàu hoả cũng lăn bánh, khoảng 10" sau thì ra khỏi thành phố Tây An.Qủa tim đập thình thịch liên hồi của tôi cuối cùng cũng bình thường trở lại.
từ Tây An đến Trường Sa phải mất gần 20 tiếng đồng hồ. trời sẩm tối, nhân viên trên tàu bắt dầu bán cơm hộp. Tôi hỏi thấy họ bán 10 tệ 1 suất, nghĩ bụng lúc ra khỏi nhà mình đem theo có mười mấy nghìn, kể từ hôm ra khỏi nhà đến nay đã tiêu hết 300đồng, bản thân mình lại là "kẻ giết người đang bỏ trốn", sau này còn nhiều việc phải dùng đến tiền, chút tiền ấy nếu không tiết kiệm chắc chắn là không đủ.
Nhưng suốt cả ngảy đã không ăn gì rồi , tôi thực sự không thể chịu nổi cơn đói đang hành hạ. Dằn lòng móc tiền túi mua 1 suất cơm,sau đó lại bỏ ra thêm 5đồng để mua 1 hộp mì ăn liền. Tôi húp mì ăn liền còn nhường suất cơm lại cho Lan Lan. Tôi nghĩ bây giờ chắc cô ấy đã đói lắm rồi .
Ăn mì xong, nhìn suất cơm nóng hổi trên tay tôi lại cảm thấy buồn phiền. Mặc dù ở bên ngoài đã là ban đêm nhưng trong toa tàu vẫn sáng đèn, hơn nữa lại đông người như thế này, tôi sợ hồn ma của Lan Lan sẽ không dám đến ăn cơm.
Nữa đêm, tôi mở to mắt, người tê dại ngồi trên cái ghế cứng, cảnh giác quan sát mọi động tĩnh xung quanh, chỉ sợ có ai đó nhận ra tôi . Bên cạnh đó, tôi cũng thấp thỏm chờ đợi Lan Lna đến ăn hộp cơm mà tôi mua cho cô ấy. Trên xe người nói người cườim, dường như chẳng có ai chú ý đến sự tồn tại của tôi .
Đến quá nửa đêm, tiếng cười nói trên xe nhỏ dần, rất nhiều người đã ngủ ngihiêng ngủ ngả ở trên ghế, thỉnh thoảng còn nghe thấy có người đang ngáy o o hoặc lẩm bẩm nói mơ gì đó. Những bánh xe tàu hoả nghiến xuống đường ra phát ra những tiếng kin kít như ru ngủ. tôi cũng từ từ chìm dần vào trong giấc ngủ.
Sáng hôm sau tỉnh lại, tàu hoả đã đi vào địa phận của Hồ Bắc. Tôi mở mắt ngáp dài 1 cái, đứng dậy dự định đi vào nhà vệ sinh ở đầu toa để giải quyết nổi buồn, chợt phát giác ra hộp cơm tôi mua cho Lan Lan tối qa đã không cánh mà bay...
Không biết hộp cơm tôi mua cho Lan Lan biến mất từ lúc nào. Lần này thì tôi không còn nghi ngờ bị người khác lấy mất nữa, chĩ ngạc nhiên không hiểu tại sao hồn ma của Lan Lan có thể vào toa tàu sáng trưng như ban ngày để ăn cơm được? Hơn nữa ở trong toa có rất nhiều người không ngủ suốt cả đêm mà?
Tôi bắt đầu quen với việc hồn ma của Lan Lan cứ bám lấy tôi như hình với bóng, trong lòng cũng chẳng còn sợ hãi cô ấy như trước nữa. Trong lòng tôi hiểu rỏ, mặc dù tôi không nhìn thấy cô ấy nhưng tôi đến nơi nào cô ấy cũng theo đến nơi đó. Cho dù tôi có đi đâu về đâu thì hồn ma của cô ấy vẫn bám sát the