Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Tác giả: Dung Quang

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342021

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2021 lượt.

hội làm viêc! Anh nên vui vẻ cho em mới phải...”.
Cô không biết cửa ra vào ban công có một người đàn ông bởi vì vô cùng buồn ngủ, muốn ra ngoài hút điếu thuốc, kết quả ban công chuyên dụng xưa nay lại bị người khác chiếm giữ, phải đứng ở cửa ra vào, không bước vào được.
Cô còn đang chột dạ, hiếm khi dịu dàng, cố gắng nói sang chuyện khác, “... Em cũng bắt đầu đi làm rồi, về trường học thì quá xa, đến lúc đó còn phải cầu anh thu lưu em đấy, anh cũng không thể đòi tiền thuê nhà của em được!”.
Dường như cô thấy được người ở đầu dây bên kia điều chỉnh tâm tình, sau đó dùng giọng nói bí hiểm nói với cô: “Ý của em là muốn ở chung với anh?”
Cô thấy cảm xúc của thầy Cố bởi vì đề nghị này mà nhanh chóng tốt lên thì vội vàng gật đầu đưa ra lời thề son sắt, “Đúng vậy, đúng vậy, em muốn ở chung với anh, rất muốn, vô cùng muốn!”
Sau đó cả hai người đều không nói chuyện.
Cuối cùng tiếng chuông tan học vang lên đã giúp chấm chứt cuộc trò chuyện quỷ dị này.
Thư Tình thở nhẹ một hơi, cầm di động xoay người sau đó trong nháy mắt đứng nguyên tại chỗ.
Cửa ra vào có một người đàn ông đang đứng, hai tay tùy ý đút trong túi quần, lười biếng thư thái đứng ở đó, không có giọng kính vàng, nhìn anh bớt chút nghiêm túc lại thêm vài phần tùy ý tự nhiên.
Eric mỉm cười đọc tên của cô: “Thư Tình?”.
Thư Tình run rẩy cười với anh, vừa nghĩ lại xem vừa rồi mình nói những gì với Cố Chi. Đến khi cô nhanh chóng nhớ lại câu nói chủ động mà chắc chắn biểu đạt sẽ ở chung với một người đàn ông thì dưới chân cảm thấy mềm nhũn.
... Eric có thể sẽ không tiếp nhận công nhân viên trong công ty có quan hệ nam nữ bừa bãi hay không?
Cô đang ở ngoài phòng làm việc điền bảng biểu, cô nhỏ giọng hỏi thư ký Ngô nhìn có vẻ hòa thuận: “Tổng giám đốc luôn xuất quỷ nhập thần như vậy sao? Em vừa rồi gọi điện thoại ngoài ban công, vừa quay đầu lại thì thấy ngài ấy đứng ở cửa, có phải rất nguy hiểm không? Em cảm giác, cảm thấy ngài ấy có có chút.... có chút...”
Cô đang cố gắng suy nghĩ một từ ngữ phù hợp.
“Đúng rồi, nhìn giống như đang cười nhưng trong thực tế trong lòng không có ý cười...”
“Có phải là tiếu lý tàng đao không?” Sau lưng truyền tới giọng nói lười biếng dễ nghe.
Thư ký Ngô không nói gì, vẻ mặt lúng túng nhìn cửa ra vào, da dầu Thư Tình tề rần, cả người cứng nhắc quay đầu lại, chỉ thấy Eric ngọc thụ lâm phong đang đứng ở cửa, vẻ mặt cười như không cười.
Cô quả thực ngổn ngang trong gió, đây là tình tiết, vừa trúng tuyển đã bị khai trừ sao?






Trình Ngộ Sâm đi ra cửa chính công ty thì thấy Thư Tình vẫn đang đứng ở ven đường còn chưa đi, không biết đang chờ người hay chờ xe.
Tối hôm qua vừa mới mưa, trên mặt đất có vũng nước, cô đi đôi giày cao gót màu đen, một chân vô cùng vui vẻ xẹt qua xẹt lại vũng nước, hồn nhiên không biết hành động ngây thơ này không ăn nhập với cả tòa nhà huy hoàng.
Anh đi về phía bãi đỗ xe ngầm, lúc lái xe ra, vừa vặn trông thấy chiếc Volvo màu đen dừng ở ven đường, cô bé kia cười hì hì lên xe, vừa đóng cửa xe đã bô bô nói liên tiếp với người đàn ông ở bên cạnh.
Người đàn ông ngồi ở ghế lái thoạt nhìn khí chất không tầm thường, cũng không nói chuyện, chỉ ôn hòa nghe cô nói, sau đó đưa cho cô một lọ sữa chua, lái xe rời đi.
Trình Ngộ Sâm nhíu mày, bạn trai sao?
Người phụ nữ vội vàng nhẹ giọng mềm nhũn: “Eric!”
Chỉ tiếc người bên này coi như không có gì, trước khi tắt điện thoại, anh từ tốn nói một câu: “Xin hãy gọi tôi là Trình Ngộ Sâm.”
***
Thư Tình thu thập hành lý trong phòng ngủ, lấy quần áo lớn nhỏ đều nhét vào trong hành lý, nhưng mà quá nhiều đồ, khóa kéo không kéo được.
Tần Khả Vi vô cùng bình tĩnh để cô đừng sang một bên, sau đó đặt mông ngồi lên, vali bị môt cái mông nặng nề ngồi lên thì vô cùng ngoan ngoãn khép lại.
Thư Tình cảm thán: “Cô gái có mông lớn chính là như vậy.”
Tần Khả Vi ném một cái gối về phía cô.
Trần Niệm Niệm đứng ở cửa sổ phòng ngủ nhìn xuống, thầy Cố đang đứng cạnh xe chờ đợi, dáng người thẳng tắp, yên tĩnh thong dong, không hề bị lời đồn đại chuyện nhảm của người ngoài ảnh hưởng.
Cô ấy bĩu môi, “Nam thần của chuyên ngành Pháp bị cậu lấy ra làm công nhân bốc vác rồi, Thư Tình, cậu xuống lầu thì chuẩn bị ăn gạch đấy.”
Tần Khả Vi gật đầu. “Càng ân ái, bị chết nhanh!”
Thư Tình vô cùng vô sỉ giả trang vô tội, khoát tay nói: “Tớ không cho anh ấy đến, anh không nghe, nói là hành lý nhiều như vậy chen chúc trên xe bus không tiện.”
Lại một cái gối ôm từ phía cửa sổ bay về phía cô, “Cút! Ít khoe khoang trước một đám con gái độc thân như lang như hổ đi!”
Rương hành lý là bạn cùng phòng giúp cô khiêng xuống dưới, Thư Tình lưu luyến nhìn nơi mình đã ở nhiều năm như vậy, nghĩ đến việc sau này phải bước vào xã hội, khó sẽ được cảm nhận vui buồn ở cùng một nhà cùng thời gian, đột nhiên vô cùng bùi ngùi.
Các bạn cùng phòng trở về phòng ngủ, đứng ở cửa sổ phất phất tay với cô, bức tường đỏ loang lổ, sân thượng treo đầy quần áo, cùng với năm khuôn mặt