The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Tác giả: Dung Quang

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342024

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2024 lượt.

đối không thể phá ngay lúc này.
Trình Ngộ Sâm không nhanh không chậm cài nút áo đầu tiên, vừa mỉm cười: “Cô dạy?” Không để ý mà quét măt nhìn cái đĩa toàn vỏ hạt dưa trong tay thư ký Ngô: “Cũng phải, thư ký Ngô làm ở New Direction nhiều năm như vậy, chắc hẳn càng phải rõ việc nên hay không nên so với tôi.”
Mặt này anh anh khoan khoái nhìn Thư Tình, sau đó xoay người rời đi, biến mất ở phòng làm việc bên trái ở cuối hành lang.
Thư Tình nhìn khuôn mặt đỏ bừng của thư ký Ngô, yên lặng đi vào phòng,
Lúc nghỉ trưa, tất cả mọi người đều đến nhà hàng ở tầng một ăn cơm trưa, Thư Tình cảm thấy nếu không có người quen, một mình ngồi ở đó sẽ rất ngốc, cho nên mua chút đồ ở tiệm bánh bao bên đường, rồi đi thang máy về.
Lúc đến tầng 13, có người đi vào, Thư Tình đang ăn từng miếng bánh mì, vừa thấy người vào là Trình Ngộ Sâm, lập tức cứng rắn nuốt miếng bánh trong miệng xuống, nước mắt cũng sắp chảy ra rồi, không quên cung kính chào: “Tổng giám đốc Trình.”
Trình Ngộ Sâm bị bộ dạng của cô chọc cười, cười như không cười gật đầu, đứng bên cạnh cô, đi về tầng 23 cùng cô.
Trong thang máy chỉ có hai người, ngay cả bánh mì Thư Tình cũng không dám gặm, lại bỗng nhiên nghe thấy đối phương hỏi một câu: “Ăn có ngon không?”
“Hả?” Thư Tình ngẩn người, trả lời theo bản năng: “Ăn ngon.”
“Có để ý không nếu chia cho tôi một chút?” Trình Ngộ Sâm nhìn túi của cô, hiển nhiên phát hiện cô mua vài cái bánh mì nhân bơ: “Vừa rồi có một hội nghị khẩn cấp, bây giờ phải thông báo qua tổng bộ nước Mĩ, tôi không có thời gian đi ăn trưa.”
Thư Tình không nói hai lời, ngoại trừ một cái mình đã ăn còn lại đưa cả cho anh.
Rốt cuộc Trình Ngộ Sâm không còn cười như không cười nữa, lúc này, anh nở một nụ cười rạng rỡ, ánh mắt sau gọng kinh màu vàng nhìn cô chứa ý cười: “Vô cùng cảm kích.”
Sau đó... sau đó anh điềm nhiên hưởng bữa trưa của Thư Tình trong thang máy.
Từ trong gương bóng loáng, Thư Tình đánh giá anh, đôi mắt xanh sáng, môi mỏng khẽ nhếch, người cao cũng khoảng 1m8, bộ quần áo đắt tiền mà cô không nhận ra nhãn hiệu, mỗi ột đường chỉ đều đi rất đẹp.
Vị tổng giám đốc này mà đi làm người mẫu, cô chắc chắn không nghi ngờ anh chuyển nghề giữa đường đâu.
Mà Trình Ngộ Sâm ăn ăn, đột nhiên ngừng lại, hơi nghiêng đầu, nở nụ cười với người trong gương.
Thư Tình lập tức cả kinh, mẹ nó, bị phát hiện rồi.
Hai gò má nóng lên.
Thật vất vả mới đợi thang máy mở ra, Trình Ngộ Sâm đi ra ngoài trước, trước khi đi, anh giơ túi bánh trong tay nói: “Cảm ơn.”
Suốt cả trưa, bụng Thư Tình đều âm thầm réo, buồn bã ỉu xỉu, đồng thời cô không nhịn được nghĩ, đây có tính là thay đổi biện pháp hối lộ tổng giám đốc không?
Không ngờ Eric tiếng tăm lừng lẫy cũng rất hiền hòa.
Trình Ngộ Sâm.
Thư Tình suy nghĩ tên của anh, có chút kinh ngạc, hình như anh không thích người khác gọi tên tiếng anh của anh, rõ ràng là ABC, theo lý thuyết chắc là càng nên thích ứng với tên tiếng anh chứ.
Cô đang thất thần thì một chồng văn kiện đặt ‘bộp’ trước mặt cô, vẻ mặt thư ký Ngô không thay đổi nói: “Sững sờ cai gì? Thật sự nghĩ rằng mời cô tới để bưng trà đưa nước đổ rác sao? Hôm nay xem toàn bộ những văn kiện này, ngày mai chuẩn bị đến văn phòng cách vách để học hai phiên dịch viên cao cấp.”
Thư Tình chưa kịp nổi giận thì kinh ngạc hỏi: “Không phải tôi theo chị học sao?”
“Đúng thế, vốn là như vây.” Thư ký Ngô lạnh lùng nhìn cô: “Ai bảo cô không hiểu lúc nào lên làm cái gì? Đúng là có mặt mũi lớn, tổng giám đốc tự mình truyền đạt, muôn cô đến phòng bên cạnh học tập phiên dịch.”
Nói xong, cô ta cũng lười để ý Thư Tình, đi giày cao gót rời khỏi phòng làm việc.
Trong phòng vệ sinh, Ngô Du vừa trang điểm lại, vừa nén giận nói với cô gái bên cạnh: “Không phải là bị anh ấy nhìn thấy mình để cho thực tập sinh đổ rác thôi sao? Lại dùng cách này khiến mình lúng túng, cả lầu 23 này ai cũng biết mình bị đoạt mất tư cách hướng dẫn người mới, cậu còn không thấy ánh mắt của những cô gái kia sao!”
Tiêu Ý bộ phận sáng tạp lấy kẻ mi ra, cẩn thận vẽ vẽ: “Ánh mắt gì? Cậu để ý nhiều như vậy làm gì, những cô gái đó có khi nào nhìn cậu thuận măt đâu? Ngược lại, những anh chàng ở tầng lầu này vẫn luôn nhìn cậu như lang như hổ.... Mình nói này, khi nào thì cậu mới không nhìn chằm chằm vào tổng giám đốc hả, dù sao nhóm người phàm phu tục tử như chúng ta, tổng giám đốc lại là nhân vật cao cao tại thượng, chỉ sợ không dễ nhúng chàm.”
“Cậu nghĩ rằng mình và cậu không muốn tìm đàn ông khác sao? Nhưng nhìn tổng giám đốc lại nhìn những người khác trong đại sảnh này xem, là cậu thì cậu cũng không cam lòng.”
“Nhưng tổng giám đốc không có ý tứ kia với cậu, cậu đừng uổng phí tâm trí.”
Ngô Du cất son môi đi, vẻ mặt buồn bực nói: “Đừng nói nữa, hôm nay cũng vì cái cô thực tập sinh kia mà tổng giám đốc lại mở miệng làm khó mình. Mình không tin, mỹ nhân như hoa như ngọc như mình đây bày trước mặt, mà anh ta vẫn có thể ngồi yên trong lòng không loạn, trong thương trường loại chính nhân quân tử đó rất hiếm thấy!”
Tiêu Ý dừng lại một chút,