XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Tác giả: Dung Quang

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341997

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1997 lượt.

ậy mà lại tìm vợ mình làm gì ? “
“ Mình cần tiến vào trong cao ốc thương mại , nhưng không có thẻ nhân viên , nhờ cô ấy giúp mình vào đó . “
“ Này , cậu thật sự coi mình là em chạy chân à ? Mình thì tôi đi , dựa vào cái gì mà vợ mình cũng phải làm em gái chạy việc cho cậu ? “
Trong ánh mắt Cố Chi mang theo chút vội càng , nhướng mày : “ Thứ Tình xảy ra chuyện , mà mình lại không biết tình huống của cô ấy . “
Trong giọng nói của cậu ta , Lý Tuyên Nhiên nghe được chuyện khá nghiêm trọng , vì vậy không đùa giỡn nữa , trước khi tắt điện thoại nói : Vậy chờ mình chút . “
Ba phút sau , điện thoại lại vang lên lần nữa , Lý Tuyên Nhiên lớn giọng nói : “ Được rồi , người trong cục đã gọi điện cho người trong cao ốc thương mại , bây giờ cậu có thể đi vào . “
Cố Chi thấp giọng nói : “ Cảm ơn . “
Sau đó không do dự cúp điện thoại , bước nhanh vào cửa chính cao ốc thương mại .






Trong đại sảnh sáng rực của tầng 23 chỉ còn rải rác vài nhân viên, cả người mệt mỏi căng thẳng nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, bận rộn.
Cố Chi bước nhanh đi qua mỗi gian phòng làm việc, cuối cùng dừng trước cửa ra vào của phòng phiên dịch.
Nhìn xuyên qua cửa mở hé, có bóng người nhìn chằm chằm vào máy vi tính, ngón tay gõ trên bàn phím, trong tầm tay còn bày một ly cà phê vẫn đang bốc khói.
Cô mặc bộ đồ công sở, khác hẳn so với bộ dạng trước kia ở trường học, thành thục không ít, nhưng mà cho dù thế nào, vẻ mặt chấp nhất lại nghiêm túc vẫn chưa từng thay đổi.
Cố Chi gõ cửa, lúc anh đẩy cửa ra, nhìn người trong phòng giật mình quên phải nói, chỉ sững sờ nhìn anh, vẻ mặt có vài phần buồn cười.
Bởi vì cô đã từng dịch qua một lần, nghĩ rằng tốc độ của mình sẽ nhanh hơn, vì vậy phân cho Cố Chi một phần nhỏ. Cố Chi dùng hai giờ để hoàn thành phần tài liệu của mình, sau đó hơi cúi người cùng Thư Tình nhìn vào màn hình của cô, thỉnh thoảng vươn tay chỉ ra vài từ đơn sai lầm do cô đánh máy với tốc độ quá nhanh.
Đêm đã khuya, ánh đèn leo lét ngoài cửa sổ, mà trong phòng đèn đuốc lại sáng trưng.
Có Cố Chi giúp đỡ nên mọi chuyện đều thoải mái hơn nhiều, ngay cả tâm tình hoảng loạn của cô nhờ anh tới mà trở nên bình thản lại yên lặng hơn rất nhiều.
Sau khi Trình Ngộ Sâm kiểm tra và duyệt lại phần văn kiện cuối do bộ phận kỹ thuật gửi tới thì gỡ mắt kính xuống, vuốt vuốt mũi, nghĩ tới trong văn phòng cách đây vài bước có một người đang liều mạng đẩy nhanh tốc độ, anh dừng một chút, tắt máy tính đi, đứng dậy đi ra khỏi cửa.
Đó là một người vừa khờ dại lại thẳng thắn, nhìn như thông mình nhưng thật ra không hề khôn ngoan.
Người như vậy chắc chắn từ nhỏ đã sống dưới tình yêu của cha mẹ, được bảo vệ đến khi lông cánh đầy đủ, chưa từng chịu qua đau thương.
Trình Ngộ Sâm phát giác mình đang hâm mộ Thư Tình thì bước chân dừng lại một chút, sau đó dùng tốc độ nhanh hơn, sải bước chân đi tới trước cửa phòng làm việc của cô.
Không thể phủ nhận ngày đó ở trên tàu điện ngầm, nhìn đứa nhỏ bị cha quở trách, thậm chí còn dùng bạo lực thì anh đã nhớ tới mình lúc nhỏ.
Người cha nghèo rớt mùng tơi, người mẹ trang điểm xinh đẹp, gia đình anh đã trải qua những ngày không tốt, cuối cùng sụp đổ làm kết cục chấm dứt, lúc này anh mới được giải thoát.
Mà khi đó, người phụ nữ vì muốn giúp người đàn ông có được cơ hội công tác mà không tiếc bán đứng nhan sắc, người chồng vừa nhu nhược vừa ẩn nhẫn lựa chọn đẩy lửa giận lên người con trai còn đang đi học, roi vọt còn là nhẹ, đôi khi anh sẽ bị nhốt trong phòng một ngà một đêm, không được một giọt nước, cho tới đi người phụ nữ trở về, cuối cùng anh mới có thể thấy được ánh mặt trời.
Về sau rốt cuộc người phụ nữ cũng đưa ra đề nghị ly hôn, dưới sự tức giận, người đàn ông đã cầm gạt tàn thuốc trên bàn trà đập lên người đứa trẻ, từ đó về sau trên tay anh lưu lại một vết sẹo đáng sợ không bao giờ mất.
Năm đó, Trình Ngộ Sâm bảy tuổi.
Anh đừng trước cửa thật lâu, cố gắng bỏ qua những ký ức lộn xộn trong đầu, lúc này mới lặng lẽ đẩy cửa ra.
Anh lạnh lùng vô tình trách mắng cô, nhưng cũng chỉ vì muốn cho cô một bài học, đang làm việc thì phải học được cứng rắn, không phải sao?
Cô quá ngây thơ, giống như người thủy tích trong chuyện cổ tích, không thích hợp với thế giới này, mà không hiểu sao anh lại nổi lên lòng trắc ẩn, vì vậy rốt cuộc dùng lòng từ bi giúp cô xoay chuyển cục diện này.
Như kỵ sĩ dũng cảm cứu vớt công chúa chịu khổ.... Anh vì sự hài hước của mình mà nhếch môi cười.
p/s: Đừng hỏi vì sao ngắn nhé :)) vì hôm nay mình bị lười rồi
35 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: Arthur Vũ, HoanTuyen, Jadelam, Píngô, Qcute, StephanieFan, Trang2912, Trần Thu Lệ, Yêu Soái Ca123, anh ngan, anhxu, chichi0201, cún sì tel lar, dichetdi, diep diep, fanykute1403, hoangtrang212, lan trần, lanc3, loveja3, macynguyen, marry lê, meohoangsandy, meomeo1993, piggy lovly, pé lam0408, samachoa_vb, sandy nguyễn, sarahminhhien, shineunri, shock_devil_suju, trạch mỗ, tôn ngộ không, tử đi