Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Tác giả: Dung Quang

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342001

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2001 lượt.

nh hương, ~Nhisiêunhân~
27.08.2015, 16:37 Ốc Vui Vẻ Cựu Thần Linh Tê Phượng Bang Cầm Thú Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 20 Re: [Hiện đại'> Người đàn ông của tôi - Dung Quang [65/81'> - Điểm: 12 Chương 65.2
Chỉ tiếc ——
Khi anh đẩy cửa bước vào, cảnh tượng trong phòng bừng lên trước mắt.
Cô bé ấy ngồi lẳng lặng trước máy tính, người đàn ông khác cúi người đứng bên cạnh cô, một bàn tay đặt trên ghế dựa của cô, một ngón tay chỉ màn hình, những từ đơn được nói ra từ miệng anh ta lưu loát dễ nghe lại có chút ý tứ khác.
Trình Ngộ Sâm không biết được đó là do bị ảnh hưởng bởi âm tiếng Pháp nên có cách phát âm như vậy, lại trông thấy bộ dang thân mật của hai người, cảm giác bầu không khí hài hòa trong sự yên lặng.
Cố Chi nói: “Ở chỗ này sợ là phải đổi một từ đơn, nguyên văn là trích dẫn, lúc phiên dịch không thể đoán bừa, phải tôn trọng tài liệu gốc.”
Thư Tình thuận theo xóa bỏ nhóm từ đó, dưới sự chỉ dẫn của anh mà không ngừng hoàn thiện.
Không ai ý thức được ngoài cửa có thêm một người, tất cả đều hoàn mỹ như thế.
Trình Ngộ Sâm không nói gì, đứng trong chốc lát, nhàn nhạt xoay người rời đi, đi về hướng khác của văn phòng.
Ngô Du đang cúi đầu xem văn kiện, trên điện thoại di động có năm lời nhắc nhở, mỗi tiếng đồng hồ cố định thời gian đi rót cà phê cho Trình Ngộ Sâm.
Nhưng dù vậy, mỗi một lát cô vẫn nghiêng mắt nhìn, không biết do không tin điện thoại hay là đang chờ đợi sớm được đi gặp người đàn ông vẻ mặt lạnh lùng vô tình đó.
Đúng vậy, lạnh lùng vô tình chính là hình dung tốt nhất về Trình Ngộ Sâm, còn từ thứ hai để hình dung là: Người đàn ông cô để trong lòng.
Cho dù tới bây giờ ánh mắt anh chưa từng dừng lại trên người cô, cô vẫn nguyện ý mỗi sáng sớm thức dậy, hóa trang tinh sảo, xinh đẹp đứng trước mặt anh. Cho dù tới bây giờ anh chưa từng sinh ra bất cứ tình cảm nào ngoại trừ cấp trên cấp dưới, cô vẫn nguyện ý vì anh làm một chút chuyện mà mình không am hiểu, sau đó giấu đi bàn tay đầy vết thương, bày ra hộp sushi xinh đẹp phí hết tâm huyết mới làm được ở trước mặt anh.
Được rồi, mặc dù cuối cùng anh vẫn không cần.
Nhưng cô cảm thấy một ngày nào đó, khi anh cần một người phụ nữ làm bạn nhất định sẽ nghĩ đến cô —— người giỏi giang, kiên nhẫn hơn bất kỳ người phụ nữ nào bên cạnh anh.
Lúc tiếng đập cửa vang lên, Ngô Du ngẩng đầu lên theo bản năng, nhìn cánh cửa ít khách đến, cô kinh ngạc một lát, sau đó vụt đứng dậy: “Tổng... tổng giám đốc?”
Cho tới bây giờ anh luôn bấm số của cô trên máy nội bộ, sau đó vô cùng đơn giản nói một câu: “Tới đây một chút.”
Bởi vậy đây là số ít lần anh tự bước vào văn phòng của cô.
Chỉ tiếc niềm vui của cô nhanh chóng trở nên không thể vui được nữa, bởi vì Trình Ngộ Sâm đóng cửa lại, vẻ mặt không thay đổi nhìn cô: “Là cô làm sao?”
Vẻ mặt Ngô Du cứng lại: “Là tôi làm? Tôi làm chuyện gì?”
Trình Ngộ Sâm không đeo kiếng, đôi mắt sáng ngời lợi hại nhìn chằm chằm vào cô, giống như muốn xâm nhập vào suy nghĩ, mà anh phát hiện, trước mặt cô gái này ngoại trừ thất vọng và giận dữ ở bên ngoài, suy nghĩ của anh đều được che giấu rất tốt.
Anh dừng một chút, cười như không cười: “Ngô Du, tôi biết rõ cô là người phụ nữ thông minh, là cấp trên của cô, tôi thật sự thưởng thức sự thông minh của cô. Nhưng người thông minh đều xem xét thời thế, một khi suy nghĩ lệch đi, rồi tự cho mình là thông minh thì sẽ chỉ khiến người ta chán ghét.”
Trong nháy mắt, khuôn mặt Ngô Du trở nên trắng bệch không còn chút máu.
Chán ghét?
Đây là lần đầu tiên cô nghe có người nói về cô như vậy, từ khi còn học sinh cô đã được vạn người chú ý, tâm khí cao ngạo.
Mà Trình Ngộ Sâm được thế, đi tới trước mặt cô, cúi đầu xuống nhìn vào ánh mắt cô, dùng giọng nói lười biếng nói với cô: “Cho nên đừng làm chuyện tự mất mặt, bởi vì cô làm càng nhiều sẽ càng khiến tôi ghét cô.”
Nhớ tới cô bé không sợ trời không sợ đất, tay chân luống cuống đứng trong phòng làm việc của anh, bộ dạng cắn môi không khóc, anh đột nhiên cảm thấy có lẽ làm cho người khác chán ghét chính là thế giới này.
Lúc anh học lớp ba, xếp thứ nhất trong cuộc thi khoa học tự hiên, vui vẻ cầm cúp vàng về nhà thì ngoài ý muốn thấy ba mẹ đang thảo luận ly hôn. Mẹ anh tỏ vẻ xin lỗi, bên cạnh là một người đàn ông khoác áo mũ chỉnh tề, ba anh thì trầm mặc hút thuốc, cuối cùng không nói gì mà ký tên lên đơn ly hôn.
Sau đó mẹ anh giả bộ ôm anh nói một hồi, khi đôi mắt anh đẫm lệ thì vô cùng quyết tâm đi ra khỏi cửa, mà khi đó anh không khóc, bởi vì người đàn ông trên ghế salon đã trầm mặc đứng dậy, bước từng bước tới gần anh.
Đánh một trận dữ dội là chuyện bình thường như ăn cơm, thậm chí anh còn chết lặng không kháng cự, bởi vì càng phản kháng thì kết cục chỉ là những trận đánh chửi tàn bạo hơn.
Tiếc nuối duy nhất, là sau đó anh không thể bảo vệ được cúp của mình, cũng không thể đạt được nguyện vọng được tiến vào trung học Châu Lập, bởi vì tờ giấy báo trúng tuyển được gửi về, người đàn ông không nhìn xé tan thành từng mảnh, sau đó lạnh lùng nhìn anh: “Đừng trách bố, mẹ đi rồ