Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341992
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1992 lượt.
lỗi, có vẻ cô quá coi trọng mình rồi.”
“.....”
Trong lúc cô mờ mịt luống cuống, anh ta đeo kính mắt: “Trong công việc cho tới bây giờ không hề có người nào không mắc sai lầm, mỗi người đều phạm sai lầm, sẽ bị mắng, thậm chí sẽ phải chịu trách móc nặng nề và đả kích mạnh. Nếu như cô làm hỏng việc thì cấp trên của cô mắng cô, chửi cô, đó làm cảm thấy cô còn có thể cứu được. Nếu như ngay cả mắng chửi cũng lười, thì đó mới là ám hiệu cô có thể trình đơn từ chứ rồi, nếu không cô nghĩ tôi vì cái gì mà mắng cô?
“Tôi cũng đã từng phạm phải sai lầm như cô, cấp trên không bỏ qua tôi cho nên tôi cũng cho cô một cơ hội, hy vọng cô sẽ không khiến tôi thất vọng.”
Anh đang nói láo.
Nói cho cùng, anh không phải giúp cô không lý do.
Bởi vì Thư Tình không biết, quyết định đổi đi nơi công tác này, tự Trình Ngộ Sâm phải đi Thượng Hải, mà người gọi là phiên dịch văn kiện cũ là cấp dưới trực thuộc anh.
Trình Ngộ Sâm rất rõ ràng, mình không phải là thiếu niên xúc động vừa gặp đã yêu, nhưng trên người Thư Tình có một phẩm chất đặc biệt hiến anh vừa hâm mộ vừa khát vọng, là loại từ nhỏ đã được che chở vô cùng hạnh phúc và ngây thơ dại khờ hy vọng về tương lai vô điều kiện.
Bên cạnh anh toàn là những người chuyên nghiệp trong kinh doanh, bởi vậy anh không có lý do, anh khát vọng giữ người đặc biệt này lại bên người.
Chẳng qua chỉ là nhất thời xúc động, khát vọng thực hiện thôi, mà ở vào vị trí này của anh, đương nhiên cũng có tư cách tùy tiện làm theo ý một cách nào đó.
*
Thư Tình cầm văn kiện, trong đầu loạn cả lên, chỉ cảm thấy toàn bộ đều khiến cô có chút không hiểu.
Từ khi cô tới New Direction, cuộc sống dường như trở nên khúc chiết ly kỳ, cuộc sống cũng nhanh hơn, tình hình cũng nhanh hơn.
Tiếc là.... sau khi tiêu hóa xong, cô kiên định trả văn kiện về, lắc đầu: “Tôi không đi.”
Trình Ngộ Sâm nhắm mắt lại, như là không tin sẽ có người không biết tốt xấu cự tuyệt cơ hội mà rất nhiều người mơ ước, nhưng anh kiềm chế, cuối cùng chỉ nhàn nhạt hỏi một câu: “Vì sao?”
Chỉ tiếc, còn chưa kịp đáp lại, điện thoại của Thư Tình đột nhiên vang lên, cô hơi áy náy, khi nhìn rõ chữ “Mẹ” trên màn hình thì tắt điện thoại, đang muốn trả lời thì điện thoại lại vang lên.
Cô tắt máy liên tục hai lần nhưng Thư Tuệ Dĩnh vẫn kiên trì gọi tới, Thư Tình vốn muốn tắt lần nữa nhưng lại đột nhiên nhớ ra cái gì, cả người cứng đờ tại đó.
Trình Ngộ Sâm nói: “Có lẽ có chuyện gì gấp, cô mau nghe đi.”
Mà cô ngay cả bước chân cũng không thể bước, yên lặng đứng tại chỗ, mãi sau mới đi ra ngoài cửa, cố gắng khắc chế lo sợ bất an trong lòng, cúi đầu bắt máy: “Alo?”
Ở đầu dây bên kia, Thư Tuệ Dĩnh dù cố gắng nhưng giọng nói vẫn gấp gáp: “Thư Tình, tranh thủ thời gian về, ông nội... ông nội sắp không được.”
Dự cảm đã trở thành sự thật.
Trong nháy mắt, Thư Tình cảm thấy linh hồn bị mất đi.
Cô cắn chặt răng đứng ngoài cửa, vẫn duy trì tư thế đó không nhúc nhích, mà Trình Ngộ Sâm đã nhận ra có gì đó không tốt từ bóng lưng cứng ngắc của cô, anh nhanh chóng đi ra hỏi: “Làm sao vậy?”
Cô từ từ ngẩng đầu, trên mặt trắng bệch một mảnh, trong mắt là thần sắc ẩn nhẫn.
Rốt cuộc ngày này cũng phải đến.
Giống như lẩm bẩm, cô cố gắng bình tĩnh, giải thích nói: “Bệnh tim của ông nội tôi tái phát, sợ rằng sắp không được.”
Trình Ngộ Sâm trầm mặc một lát, giống như đang suy nghĩ khi nào cô sẽ ngã xuống, cuối cùng anh cầm tây trang, bước vào nhà: “Đi thôi, tôi đưa cô đi.”
Thư Tình định nói không cần nhưng hôm nay Cố Chi dạy ở trường, cô lại không có xe, nếu muốn chạy về thành phố C, nhất định phải ngồi ở trạm tàu lửa, sau đó mua phiếu chờ xe, đợi đến khi cô trở về, có lẽ....
Có lẽ tất cả đã không còn kịp rồi.
Vì tháng rồi công việc quá khẩn trương nên cô chưa có cơ hội về thăm ông nội, cô vốn định sau kỳ thực tập kết thúc, cô sẽ cùng Cố Chi trở về, chỉ không ngờ tin dữ đến nhanh như thế.
Giết cô trở tay không kịp.
Ngô Du đang ký nhận chuyển phát ở đại sảnh lầu một của cao ốc, quay đầu đã thấy Trình Ngộ Sâm và Thư Tình ra khỏi thang máy, cô ôm hộp cà phê nặng trịch kinh ngạc đứng một bên, đã thấy hai người không chớp mắt đi thẳng vào bãi đỗ xe ngầm, tốc độ đi rất nhanh, hoàn toàn không để ý tới cô.
Trong tòa nhà tình người lạnh lẽo này, cô có thể không thèm để ý những người khác nhìn cô như thế nào, trào phúng cô như thế nào, nhưng không thể nào không để ý tới ánh mắt và suy nghĩ của anh.
Có lẽ về sau nên buông tay, tốt xấu gì cũng giữ lại cho mình một con đường sống.
Cô cười cười với Tiêu Ý: “Cậu đừng an ủi mình, nhanh đưa văn kiện của cậu đi, nếu không chủ nhiệm Lưu anh tuấn tiêu sái của các cậu lại mắng mình, nói mình suốt ngày quấn quít lấy cậu không buông.”
“Làm sao anh ta mắng cậu chửi cậu được? Ngưỡng mộ cậu còn không kịp đấy”. Tiêu Ý vừa đi ra ngoài vừa trêu chọc cô: “Mỗi lần bọn mình ngồi ăn cơm trưa cùng, chủ nhiệm Lưu sẽ thay đổi thái độ khi giải quyết việc với mình, tươi cười như hoa, có dụng ý khác đó. Nói