Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Tác giả: Dung Quang

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341986

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1986 lượt.

không chừng anh ta nhờ tớ nói tốt vài câu trước mặt cậu đấy!”
“Được rồi được rồi, biết cậu sẽ an ủi mình, tớ biết, về sau nếu không thích tổng giám, cũng sẽ cân nhắc suy nghĩ tới chủ nhiệm Lưu tao nhã, biết thông cảm cho cấp dưới của các cậu.” Ngô Du cười cúi đầu đọc văn kiện, nhưng lại không chú ý trong mắt người đang bước ra khỏi phòng làm việc mang theo một tâm tình phức tạp, đặc biệt khi nghe cô nói tới ba chữ ‘chủ nhiệm Lưu’ thì trong ánh mắt gần như bao hàm ác ý, giống như nước muốn chảy ra khỏi quả chín mọng.
Sau khi rời khỏi cửa, tươi cười trên mặt Tiêu Ý bỗng nhiên biến mất, mang theo ánh mắt lạnh lẽo, nhanh chóng đi tới cửa một văn phòng khác.
Chủ nhiệm Lưu trong miệng Ngô Du đang đứng cạnh cửa sổ uống trà, sau khi thấy Tiêu Ý tới, mỉm cười: “Đủ các mục rồi hả?”
Ánh mắt Tiêu Ý mềm đi vài phần, thậm chí còn gật đầu mỉm cười, nói: “Đủ rồi.”
“Ừ, khổ cực rồi.”
Dù biết rõ anh chỉ nói lời khách khí nhưng Tiêu Ý không nhịn được mà vui mừng nhướng mày. Sau khi đặt văn kiện lên bàn của anh thì chợt nghe anh hỏi: “Buổi trưa hôm nay cô có cuộc hẹn nào không?”
Tiêu Ý kinh ngạc, trong lòng vui sướng, lại cố gắng đè nén không để mình bật cười: “Giữa trưa sao? Không có hẹn, tôi một mình làm gì có ai hẹn tôi?”
Cho nên anh muốn hẹn với cô sao?
“Cô vào công ty cũng đã nhiều năm rồi, đừng chỉ vùi đầu công tác, nên ngẫu nhiên dừng lại tính toán cho mình đi, cô gái còn trẻ vốn là những năm như hoa như ngọc, nên lo lắng cho tình yêu, đừng làm chậm thời gian đẹp nhất.” Người đàn ông cong môi mỉm cười, đàn ông ở tuổi này vốn có vài phần thành thục, hôm nay vì nụ cười mà càng tăng thêm xuất sắc sáng rỡ.
Tiêu Ý mơ hồ nhận ra anh muốn ám chỉ cái gì, vì vậy hỏi thử một câu: “Chủ nhiệm hỏi giữa trưa tôi có hẹn hay không, là vì có chuyện muốn giao cho tôi làm sao?”
Hỏi thì hỏi như vậy, nhưng cô lại nghĩ: hà hà, rốt cuộc người đàn ông này cũng nghĩ thông, muốn hẹn cô ăn cơm.
Chỉ tiếc người đàn ông cười cười, không để ý nói: “Cùng không có việc gì, chỉ cảm thấy nếu cô chỉ một mình vậy có lẽ thư ký Ngô cũng rảnh rỗi, tôi cũng làm bộ ngẫu nhiên gặp, muốn hẹn cô ấy ăn một bữa cơm.” Nói tới đây, anh nháy mắt với cô vài cái: “Tôi rất tin tưởng cô, ngàn vạn lần đừng nói cho thư ký Ngô biết nha.”
Tiêu Ý cũng cười rộ lên: “Nếu chủ nhiêm đã có lời.... tôi sẽ giữ kín, nhưng mà nếu có cơ hội, tôi nhất định sẽ giúp anh nói tốt vài câu trước mặt Ngô Du.”
Cô cười híp mắt đi ra khỏi cửa, cười tươi như hoa, bộ dạng đẹp đẽ, nhưng mà móng tay dài được chỉnh sửa đẹp đã đang đâm thật sâu trong lòng bàn tay, để lại vài vết đỏ tươi.
*
Thư Tình ngồi trên xe của Trình Ngộ sâm, gửi cho Cố Chi một tin nhắn: Anh đang dạy sao?
Hơn hai mươi phút sau Cố Chi mới trả lời cô: Bây giờ đang nghỉ giữa giờ, sao vậy?
Cô hỏi: Buổi chiều cũng có tiết sao?
Sau khi nhận được khẳng định của Cố Chi, cô nhanh chóng để điện thoại vào trong túi, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, mặt ủ mày chau.
Cô rất hi vọng Cố Chi sẽ ở cạnh cô, nhưng mà anh có công việc của anh, chẳng lẽ muốn cô nói vài câu kéo anh từ trong phòng học qua, để lại một đám học sinh chỉ vì an ủi lòng bất an của cô?
Thần kinh cô khẩn trương, cô lặp lại động tác mở chốt của hành lý, cúi đầu thì nhìn thấy lá thư của Cố Chi, lập tức dừng lại, từ từ chạm vào lá thư.
Buổi sáng hôm nay cô còn đọc được những lời anh gửi cho cô:
Trên thế giới này có vô số công việc, vô số cơ hội, vô số khó khăn và thất bại mai phục ở phía trước, vô số bước ngoặt và thời cơ chờ đợi ở giao lộ.
Nhưng trên thế giới này chỉ có một Thư Tình, cho dù cảnh ngộ có thay đổi như thế nào, anh cũng hi vọng em luôn dũng cảm không sợ hãi, giống như ban đầu, là mặt trời nhỏ sáng lấp lánh, mang theo tình yêu của em đến cả thế giới.
Thư Tình cắn môi, cố gắng khôi phục lại sự bình tĩnh trong lòng, không phải từ lúc ông nội vào viện anh đã nói với cô, bởi vì tình huống quá tệ, bệnh tình chuyển biến xấu đi chẳng qua chỉ là chuyện sớm hay muộn sao?
Cô nên chuẩn bị tâm lý này từ sớm rồi.
Nhưng mà cô không nghĩ tới, cho dù đã tính toán điều xấu nhất thì khi chính thức nhận được tin dữ rằng người thân sắp qua đời, cô vẫn yếu đuối đến mức không tiếp nhận được.
Trình Ngộ Sâm nhàn nhạt liếc quá cô một cái, lúc đợi đèn đỏ anh cầm một lọ sữa đưa cho cô: “Không kịp ăn cơm trưa, trước tiên uống chút sữa đi.”
Thư Tình nhận lấy nhưng không uống, chỉ nói: “Bụng rỗng uống sữa tươi sẽ có hại cho sức khỏe.”
Trình Ngộ Sâm không nói gì.
“Anh thường xuyên uống sữa tươi lúc bụng rỗng sao?” Thư Tình hỏi anh.
“Cũng tạm.” Thực ra, mỗi khi anh bận rộn, không quan tâm xem nhét cái gì vào bụng, chỉ cần tạm thời an ủi dạ dày đang huyên náo là được rồi.
Thư Tình vất vả lắm cũng tìm được chủ đề nói chuyện, cuối cùng dời sự chú ý, thẳng thắn nói: “Người đàn ông không chiếu cố được cho mình, chắc hẳn cũng không chiếu cố tốt cho vợ con rồi, nhất định tổng giám còn chưa kết hôn.”
Trình Ngộ Sâm nhàn nhạt nói: “Tôi đã kết hôn hay chưa có liên quan gì tới cô? Bây giờ cô đang ngồi trên xe của tôi, hơ