Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Tác giả: Dung Quang

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342026

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2026 lượt.

ết bữa sáng, nếu không sẽ muộn. Đương nhiên, nếu em muốn tránh hiềm nghi, xuống xe cách cửa trường học, vậy thì bữa ăn sáng có thể hủy bỏ”. Cố Chi tốt bụng nói cho cô.
Thư Tình thầm nói hỏng bét, không kịp so đo việc anh xông vào phòng, vội vội vàng vàng mặc quần áo.
Kết quả rửa mặt mất năm phút đồng hồ, bữa ăn sáng chỉ l.q.d có thể hủy bỏ. Thư Tình ngồi lên xe Cố Chi thì gọi điện thoại nhờ Tần Khả Vi mang sách đến phòng học cho cô.
Tần Khả Vi ở đầu dây bên kia rống lên một câu: “Cậu đã đi đâu, dám không về phòng ngủ? Tối hôm qua đội kỷ luật tới kiểm tra, khiến người trung hậu đàng hoàng như mình phải nói dối che chở cho cậu, một đời anh danh bị hủy trong chốc lát”.
Thư Tình ấp úng nói: “Ở nhà bạn một buổi tối ——”.
“Cậu có bạn nào ở chỗ này? Định lừa gạt tớ hả?”. Rõ ràng Tần Khả Vi không tin, khi đang nói chuyện chợt phản ứng kịp, đột nhiên giọng lại lớn hơn mấy lần, “Mẹ nó, cậu tìm j□j?”.
“....”.
Giọng nói đó vừa to vừa bén, vang dội trong xe, Thư Tình lặng lẽ liếc nhìn người đang lái xe, thấy bộ dạng tự nhiên, lúc này mới không kiên trì nói một câu: “Ít ném rắm loạn, đến rồi nói”.
Sau khi cúp điện thoại, cô ho hai tiếng, ngồi nghiêm chỉnh.
Cố Chi dừng xe ở tiệm bánh mì bên ngoài khu nhà, lqd sau đó xuống xe mua ít đồ, lại ngồi lên xe. Thư Tình đang giả bộ xem trong túi có gì, chợt khóe mắt nhìn thấy Lý Tuyên Nhiên đang đi ra từ trong khu nhà.
“Mau lái xe, mau lái xe!”. Thư Tình chợt ngồi xuống, “Bác sĩ Lý đang đi tới bên này!”.
Cố Chi dừng một chút, theo lời đạp chân ga. Trong lúc đó Lý Tuyên Nhiên nhìn thấy xe anh, chân mày cau lại, đang định đi qua chào hỏi thì thấy chiếc Volvo đen khởi động, biến mất khỏi tầm mắt.
Thư Tình sau khi ngồi thẳng người, thở ra một hơi, lấy bánh bao và sữa tươi trong túi ra. Cố Chi không lên tiếng, cô tự chủ trương nhét ống hút vào, sau đó đưa tới trước mặt anh, cười híp mắt nói: “Uống sữa tươi!”.
Cố Chi lắc đầu một cái.
Cô lại mở túi bánh ra, đưa đến miệng anh, “Vậy ăn bánh mì?”.
Cố Chi nhàn nhạt nhìn cô một cái, sau đó tiếp tục lái xe, trong miệng không mặn không nhạt nói một câu: “Điều này không thích hợp”.
“Chỗ nào không thích hợp?”. Thư Tình không hiểu.
Anh suy nghĩ một chút rồi nói: “Lấy loại quan hệ j□j không thể lộ ra ánh sáng mà nói, loại hành động thân mật này mà bị người nhìn thấy, là rất không thích hợp”.
“....”. Cô biết ngay là anh nghe được lời của Tần Khả Vi!
Thư Tình gặm từng miếng bánh, vẻ mặt 囧, quay đầu ra phía cửa sổ.
Mới vừa dừng xe ở ngoài cổng trường, Thư Tình không đợi được mà đẩy cửa ra, không quay đầu lại, phất tay với anh một cái, “Em đi đây!”.
Không biết là cô sợ trễ hay sợ bị người nhìn thấy xuống từ trên xe anh, cô chạy trốn vội vàng, chạy nhanh trong gió.
Cảm xúc của Cố Chi chợt trở nên có chút hẹp hòi.
Anh cũng đã tiếp nhận cô, ở cùng một nhà còn phải tuân thủ chặt chẽ lễ tiết thì thôi đi, buổi sáng vì vội vàng nên không híp mắt cười nói chào buổi sáng thì thôi đi. Vậy tại sao lại không có hôn tạm biệt trong truyền thuyết?
Anh là người nhìn không được à?
Điều này không khoa học.
*
Hôm nay Cố Chi không có lớp, anh đến bệnh viện xử lý những bệnh án sắp tới.
Mặc dù anh không cầm dao mổ, nhưng mà những huy hoàng trước đó vẫn còn, hai năm nghiên cứu sinh ở nước Pháp cũng còn đó, rất nhiều cuộc giải phẫu qua sự xét duyệt và hoạch định phương án của anh, tỷ lệ thành công cũng đảm bảo nhiều.
Sau khi chào hỏi với chủ nhiệm Trương, anh khoác áo lên móc, đổi lại áo blu, sau đó đi vào phòng làm việc ngồi xuống.
“Sáng sớm hôm nay bệnh viện nhân dân số ba gửi một bệnh nhân đến chỗ chúng ta, nói là uống một ly rượu trên bữa tiệc, kết quả là hôn mê tại chỗ. Đưa vào bệnh viện chiếu CT, phát hiện xuất huyết não, nơi chảy máu là động mạch chủ, bên trong não các dây thần kinh cũng chèn ép, vì vậy dẫn đến hôn mê bất tỉnh”. Giọng chủ nhiệm Trương gấp gáp, lấy bệnh án trong ngăn kéo và ảnh chụp CT của bệnh nhân, “Bốn giờ trước chúng tôi đã triển khai cấp cứu cho bệnh nhân, dưới sự đồng ý của người nhà đã mổ sọ giải phẫu, tạm thời khống chế được tình huống chảy máu ở động mạch chủ, nhưng trong khi giải phẫu lại phát hiện tình trạng não bệnh nhân bị tắc nghẽn, tình huống vô cùng nghiêm trọng, nếu tiếp tục áp dụng thuốc để làm cuộc phẫu thuật tiếp theo thì tốn thời gian quá dài, nguy hiểm cực lớn, vì vậy chỉ có thể cầm máu trước, trước khi phẫu thuật cần có phương án giải phẫu”.
Đang lúc nói chuyện, ngoài cửa chợt có người khác gõ cửa, chủ nhiệm Trương nói câu mời vào, mà Cố Chi vẫn cau mày nhìn CT của người bệnh.
“Chủ nhiệm Trương, tôi là Dịch Thính Phong của bệnh viện nhân dân số ba, là người trước đó giúp Lý Triệu liên lạc với giám đốc bệnh viện các anh”. Anh ta đến bắt tay chủ nhiệm Trương một cái, đang chuẩn bị hỏi thăm tình trạng của bệnh nhân, chợt nhìn thấy Cố Chi ngẩng đầu lên, nhất thời sửng sốt, “Cố Chi?”.
Lúc này Cố Chi mặc áo blu, cầm trong tay bệnh án và CT của bệnh nhân, đều là bác sĩ ngoại khoa, Dịch Thính Phong liếc một cái nhận ra CT của Lý Triệu, không


Disneyland 1972 Love the old s