Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342036
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2036 lượt.
nhịn được hỏi anh, “Không phải là... không phải là cậu không cầm dao sao? Đúng rồi, với bệnh án của Lý Triệu cậu định làm gì?”.
Cố Chi đặt CT lên bàn, đứng dậy bình tĩnh nói: “Anh hiểu lầm, tôi chỉ tới bệnh viện xem tình huống mấy ngày nay, chủ nhiệm Trương đưa tình huống của Lý Triệu cho tôi xem một chút, muốn nghe ý kiến của tôi, bác sĩ trưởng của Lý Triệu không phải là tôi, tôi cũng sẽ không cầm dao giải phẫu”.
Dịch Thính Phong nói: “Vụ này rất khó giải quyết sao, vừa xuất huyết não, vừa tắc nghẽn nghiêm trọng áp bách đến thần kinh, cậu am hiểu phương diện này, nếu cậu làm nhất định sẽ tốt hơn”.
“Tôi đã nói rồi, tôi đã không còn cầm dao giải phẫu nữa”. Trong giọng nói Cố Chi không nghe ra gì khác, từng câu từng chữ trầm ồn, anh nhìn chủ nhiệm Trương nói, “Tôi đi nói chuyện với bác sĩ trưởng của Lý Triệu một chút, nhìn xem tình huống cụ thể trong não thế nào, một lát nữa sẽ trở về thương lượng với anh”.
Trước khi đi, anh cười cười với Dịch Thính Phong, “Đừng lo lắng, mặc dù tình huống nghiêm trọng, nhưng cũng không đến nỗi khiến bác sĩ Dịch cau mày, loại bệnh này cũng thường gặp, chỉ cần có phương án giải phẫu ổn thỏa là đủ, xế chiều hôm nay là có thể làm giải phẫu, tỷ lệ thành công sẽ không thấp”. Dừng một chút, anh nói giỡn, “Anh nghĩ bộ tôi không cầm dao giải phẫu thì sẽ chết sao, sợ rằng chủ nhiệm Trương sẽ nghĩ rằng anh coi thường những bác sĩ khác trong bệnh viện, người nhà bệnh nhân cũng sẽ hoang mang lo sợ”.
Bóng dáng Cố Chi biến mất ngoài cửa, Dịch Thính Phong quay đầu lại hỏi chủ nhiệm Trương: “Cố Chi thật sự không cầm dao giải phẫu nữa hả?”.
“Đã ba năm”. Chủ nhiệm Trương tiếc hận thở dài, sau đó lại cười nói, “Mặc dù nói cậu ấy không cầm dao giải phẫu, rất nhiều người cảm thấy tiếc nuối, nhưng nếu cậu ấy vẫn còn làm thì khẳng định là trụ cột trên Bắc Kinh, làm gì còn đến phiên chúng tôi? Sau khi cậu ấy trở về, mặc dù không làm giải phẫu nữa, nhưng mỗi lần có bệnh án khó thì phương án giải phẫu đều qua cậu ấy thẩm duyệt hoặc tự tay cậu ấy đưa ra phương án giải phẫu, chúng tôi coi như cũng thở phào nhẹ nhõm”.
“Nhưng tại sao cậu ấy lại bỏ qua bàn mổ?”.
Dịch Thính Phong là đàn anh của Cố Chi, đối với đàn em thiên tài có thiên phú này anh nghe qua rất nhiều, ban đầu anh cùng Cố Chi tham gia cuộc nghiên cứu y học trong nước ở thành phố A. Lúc đó Cố Chi còn trẻ đã đại diện cho đại học y đưa ra phương án của một bệnh án đặc thù, đạt được vị trí thứ nhất, được rất nhiều người khen ngợi.
Đối với đàn em có tiền đồ sáng lạng bỏ qua cơ hội được phẫu thuật, thậm chí không hề ở lại Bắc Kinh, Dịch Thính Phong cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Chủ nhiệm Trương cười cười, “Nếu có cơ hội, chuyện này chính anh hỏi cậu ấy đi, tôi không có tư cách nói”.
Cố Chi ở bệnh viện cả ngày, phương án giải phẫu anh cũng có tham dự, theo lý thuyết nếu phẫu thuật buổi chiều không có gì bất ngờ xảy ra thì sẽ thuận lợi tiến hành. Vậy mà cuộc giải phẫu này lại vượt qua thời gian dự tính, cuối cùng phụ tá bác sĩ hoảng hốt chạy ra khỏi phòng giải phẫu, nói với Cố Chi và chủ nhiệm Trương ở bên ngoài phòng giải phẫu: “Mạch máu chủ lại chảy máu, ảnh hưởng đến việc tiến hành các biện pháp chữa tắc nghẽn, hiện tại bác sĩ Trần đang cầm máu”.
Người thân của bệnh nhân đều đang ngồi chờ trong hành lang, bà lão hơn tám mươi tuổi vừa nghe thấy tình huống của con trai, tê liệt ngã ngồi trên ghế, nước mắt trào ra, “Con trai tôi, con trai tôi....”.
Con gái lớn của Lý Triệu còn trẻ tuổi, lập tức quả quyết nói: “Tôi muốn chuyển viện!”.
Một cậu con trai khác cau mày: “Chuyện viện gì? Viện một đã là bệnh viện tốt nhất thành phố, nếu thầy thuốc nơi này cũng không chữa, còn có chỗ nào có thể giải phẫu?”.
“Từ lúc ở viện ba tôi đã nói muốn chuyển viện thì chuyển trực tiếp lên Bắc Kinh, ai chẳng biết muốn phẫu thuật não phải qua bên kia?”. Cô con gái lớn cười lạnh, “Tôi biết ngay là cậu không bỏ được tiền ra, bây giờ thì khỏe chưa, phẫu thuật của cha thất bại, cậu vui vẻ nhất vì không phải lo tiền sau phẫu thuật, dù sao trên di chúc viết rõ nhà thuộc về cậu, trước đó cha đổi ý muốn đổi di chúc, không phải cậu đang mong đợi ngày hôm nay sao? Nếu cha cứ như vậy rời khỏi nhân gian, nhà sẽ là của cậu”.
Sau giờ tự học muộn, hai người đi mua ít đồ ở siêu thị trên đường giành riêng cho người đi bộ, lúc trở về phòng ngủ, Thư Tình lấy điện thoại di động ra nhìn, cuối cùng vừa sờ túi lại không thấy điện thoại di động đâu.
“Có phải để trong túi sách hay không?”. Tần Khả Vi nhắc nhở cô.
“Không thể nào, tớ đặt quần áo trong túi sách!”. Thư Tình vội vội vàng vàng mở bọc sách ra, cuối cùng vẫn không thấy bóng dáng điện thoại di động đâu.
Tần Khả Vi gọi điện thoại cho cô, cuối cùng ở đầu bên kia truyền đến tiếng điện thoại bị đóng.
Lần này dù có đau khổ đến mấy cũng không thể không tin được chuyện điện thoại bị mất, lúc ở phòng tự học nạp đầy điện, còn 90% lượng pin, không thể nào tự đóng điện thoại được, mà điện thoại di động bị tắt nghĩa là c