The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Tác giả: Dung Quang

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342076

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2076 lượt.

mắng: “Ông nội uổng công nuôi cô nhiều năm như vậy, cô lại toàn tâm toàn ý nhớ đến nhà của ông, cô không sợ con trai cô thấy vẻ mặt tiểu nhân hám lợi, sau này cũng bất kính xấu xa như vậy với cô sao?”
Cô nhìn Thông Thông, nói rõ ràng từng câu từng chữ: “Quách Thông, em hãy nhìn kỹ xem lòng mẹ em như thế nào, không hiểu đạo hiếu, máu lạnh vô tình, giả bộ chỉ có tiền. Em phải nhớ kỹ những gì mẹ em đã dạy em, sau đó đáp lại toàn bộ cho bà!”
Trên hành lang yên lặng, chỉ có tiếng mắng giận châm chọc không nhận thua của cô, vang vọng trong hành lang không người, có vài phần thê lương.
Y tá từ cuối hành lang đi ra khỏi phòng làm việc, xa xa nói một câu: “Bệnh nhân vẫn còn hôn mê, mọi người nhỏ tiếng một chút, đây là bệnh viện, không phải cái chợ.”
Thư Tuệ Dĩnh vội vàng đi lên trước muốn kéo Thư Tình, chợt bị Cố Chi vươn tay ngăn lại, vì vậy bà kinh ngạc ngẩng đầu nhìn người trẻ tuổi này.
Giọng nói Cố Chi kiên định: “Không cần lo lắng cho cô ấy, cô ấy đã là người lớn, hiểu được phụ trách lời của mình, cũng hiểu được lúc nào nên làm cái gì!”
Trái tim Thư Tuệ Dĩnh đập mạnh và loạn nhịp, từ trong đôi mắt bình tĩnh của Cố Chi, dường như bà nhìn thấy cảm xúc gì đó không bình thường, nhưng đợi khi bà xem kỹthì cảm xúc đó đã trôi qua, biến mất trong nháy mắt không thấy tăm hơi.
Thư Tình không chịu nổi không khí này, quay đầu lại dặn dò mẹ: “Mẹ về nghỉ ngơi trước, con tiễn thầy Cố rồi lập tức về tìm mẹ.”
Sau đó cô xoay người nhìn Trang Kính Vĩ: “Ba thương lượng với bác cả bác hai, xem sắp xếp tối sẽ như thế nào, mỗi đêm đều cần người canh giữ trong viện, hôm nay con có chuyện cần xử lý, ngày mai con tới trông, nếu khi con đi ông nội tỉnh là lập tức cho con biết.”
Cô dứt khoát kiên quyết đi, chỉ sợ chậm một bước, nước mắt sẽ rơi xuống.
Trương Diệc Chu quắc mắt đứng dậy, lại phát hiện ánh mắt lo âu của mình từ đầu đến cuối cũng bị cô bỏ qua, thầy Cố cùng cô đi tới lại cực kỳ tự nhiên nhấc chân đi theo.
Tất cả đều tự nhiên như là chuyện đương nhiên, không có chỗ cho cậu nhúng tay vào.
Trong lúc cậu ta trơ mắt nhìn bóng dáng của hai người biến mất ở cuối hành lang thì cắn răng đuổi theo.
“Diệc Chu?” Lý Hân kinh ngạc đứng dậy gọi cậu, nhưng cậu kiên định chạy đi.
Trong nháy mắt cửa thang máy sắp khép lại, một bàn tay bỗng dưng vươn ra ở giữa khe cửa, ngăn trở hai người rời đi.
Cửa mở ra, chiếu vào mắt cậu là hình ảnh Thư Tình trào nước mắt, giống như hạt châu rơi xuống, làm ướt gò má.
Cậu không để ý phản ứng người đứng bên cạnh, sải bước vào thang máy, trầm giọng nói: “Thư Tình, chúng ta nói chuyện một chút.”






Trong thang máy, ba người đứng yên lặng.
Thư Tình ngước mắt lên nhìn những con số biến đổi, cũng không còn lau nước mắt, chỉ nói: “Tôi không có gì để nói với cậu”.
Trương Diệc Chu rất bình tĩnh, “Tớ có, nếu như cậu không muốn nói chuyện, cho tớ một chút thời gian, nghe tớ nói là tốt rồi”.
Dường như đoán được Thư Tình sẽ có phản ứng, cậu giành mở miệng trước cô, nhanh chóng bổ sung một câu: “Coi như tớ là Trương Diệc Chu trước kia, ở lầu trên, không có chuyện gì cả. Nếu như khi đó cậu coi tớ là bạn bè vậy thì cho tớ chút thời gian. Sau lần này tớ sẽ không cưỡng cầu cậu thay đổi thái độ với tớ”.
Ánh mắt Cố Chi dừng lại ở tấm poster đối diện, nữ minh tinh trang điểm tinh sảo nhưng hơi chói mắt.
Thư Tình nói: “Không cần, anh còn có lớp, hơn nữa anh ở lại cũng chỉ làm trễ nải thời gian của anh, không có tác dụng thực tế. Khoảng tối em sẽ gọi điện cho anh, nói tình huống ông nội cho anh biết... Có một bác sĩ như anh ở cạnh cũng không tệ, ít nhất có thể giúp em phân tích bệnh tình của ông”.
Nói tới chỗ này, khóe miệng cô hơi giương lên, mặc cho trong mắt vẫn còn chút lệ quang.
Cố Chi chợt dừng lại, không có dấu hiệu đưa tay xóa nước mắt của cô, “Em phải biết, trên thế giới này có rất nhiều chuyện không thể cưỡng cầu, điều duy nhất chúng ta có thể làm là không để cho mình tiếc nuối khi chuyện chưa phát triển đến điểm xấu nhất. Sinh lão bệnh tử, nhân sinh thường tình, cho dù cuối cùng ông sẽ tốt lên, hay là.... Em đều phải học cách tiếp nhận sự thật này”.
Khi ánh mắt Thư Tình lại nhòe đi, anh khẽ thở dài một cái, “Lúc này nói những lời như thế có lẽ không thích hợp, nếu là người khác có lẽ sẽ nói những lời trấn an, nói với em ông sẽ tốt hơn....”.
Nhưng anh là bác sĩ, tình huống ông nghiêm trọng cỡ nào, tỷ lệ nhỏ như nào, anh hiểu rõ. Cho dù tốt trong nhất thời, với tình trạng cơ thể ông, làm xong giải phẫu tim thì còn lại bao nhiêu ngày giờ?
Thay vì trấn an cô rồi sau đó lại đối mặt với cô không tiếp nhận được sự thật, chẳng bằng anh bắt đầu chuẩn bị tâm lý thật tốt cho cô.
“Bất kể như thế nào, trong khoảng thời gian này em hãy chăm sóc ông thật tốt, vậy là đủ rồi”. Anh vuốt vuốt tóc cô, “Sau tối thứ sáu xong buổi học, anh tới tìm em”.
Thư Tình cũng không từ chối, cô cảm thấy nếu trong thời điểm này mà nói “Như vậy quá phiền toái, anh đừng tới”, quả thực là kiểu cách mà làm bộ. B