Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341364
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1364 lượt.
ể là vì tôi hơi ngốc, mặc dù coi như tôi đã bỏ phí chuyên ngành mà mình đã học, nhung vẫn còn hơn là không có chỗ nào”. Vệ Tử tự động viên mình: Bằng sự cố gắng, nhất định cô sẽ làm tốt!
Nhìn khuôn mặt nhỏ bé đầy vẻ bằng lòng trước mặt, Ngụy Hoa Tịnh chợt cảm thấy một cảm giác rất lạ tự nhiên ập đến, vừa chua chát, vừa đau đớn, vì thế buột miệng hỏi: “Anh ta là ai? Là ai mà khiến cô quyết định bất chấp tất cả để đi học cùng như vậy?”. Nhớ đến câu “học cùng là ngủ cùng” của cô, hắn lại càng cảm thấy buồn bực, khó chịu.
“Gì cơ?” Vệ Tử một lần nữa lại thấy không hiểu, bèn hỏi: “Có người nói với anh rằng tôi sẽ đi học với người khác à? Có phải chú họ tôi không?”. Cô vẫn còn chưa kịp báo cáo với ông chú họ về chuyện cô đã tìm được việc, xem ra phải tranh thủ thời gian nói cho rõ ràng, nếu không cứ để hiểu lầm thế này thì không ổn.
Thì ra, người đàn ông trung niên kéo tay cô hôm ấy là chú họ của cô, Ngụy Hoa Tịnh tiếp tục hỏi: “Tôi nhớ thì hình như cô rất phản đối chuyện này, nhưng sau đó vì sao lại thay đổi ý định vậy?”. Không lẽ ông chú họ ấy đã ép buộc cô? Nếu thế thì thật đáng ghét, ép con gái nhà lành làm gái điếm có lẽ cũng chỉ như vậy! Ngụy Hoa Tịnh cảm thấy rất bất bình.
“Tôi đâu có thay đổi ý định!” Vệ Tử vội phân giải.
Như vậy có nghĩa là ngay từ đầu cô ấy đã định như vậy? Cho dù sau khi tốt nghiệp không có cách giải quyết công việc thì cũng không nên như thế! Việc học hành của Ngụy Hoa Tịnh luôn rất thuận buồm xuôi gió, sau khi tốt nghiệp xong, lập tức nhận được lời mời của năm trường đại học hàng đầu ở nước ngoài, vì thế từ trước tới nay chưa bao giờ phải trải qua những ngày trăn trở như vậy. Có lẽ hắn thực sự không hiểu được cảm giác bất lực khi nghĩ về tương lai mờ mịt, nhưng cho dù là vậy cũng không nên lựa chọn con đường ấy.
“Người đưa cô đi học cùng đã quyết định chưa? Liệu có thể... thay đổi được không?” Nếu như đã nhận giấy chứng nhận kết hôn rồi thì thật là phiền phức, nếu chưa thì..., Ngụy Hoa Tịnh bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ cực kỳ điên rồ.
“Khụ, khụ.” Ngụy Hoa Tịnh có vẻ rất bất lực trước một người nói năng không hề biết kiêng dè như Vu Vi, đang nghĩ cách tìm chuyện gì đó để át đi, thì lại nghe thấy Vu Vi nói với Vệ Tử: “Tiểu sư muội, tôi phải nói cho cô biết, anh chàng Ngụy Hoa Tịnh này điểm gì cũng tốt, chỉ có điều không phải là người chung thủy. Nếu cô ở bên anh ta thì phải có một trái tim rất kiên cường, nể tình chúng ta học cùng trường tôi mới nói cho cô biết, tôi cũng từng là bạn gái của anh ta, nên cô nhất định phải nghe kinh nghiệm của người bạn gái đi trước đấy!”. Chính là vì nhìn thấy Vệ Tử có vẻ rất trong sáng nên Vu Vi mới không kìm được ý muốn làm một con gà mẹ lắm điều.
Vệ Tử nghe thấy những lời ấy, mặt đỏ bừng đứng dậy, vội nói: “Có lẽ chị hiểu lầm rồi, tôi vừa mới quen với anh ấy thôi, à không, thậm chí không thể coi là quen nhau được”. Nói rồi cô thò tay vào túi lấy tiền ra rồi đẩy chiếc phong bì đựng tiền tới trước mặt Ngụy Hoa Tịnh, sau đó vội rảo chân bước nhanh ra ngoài, loáng một cái đã không thấy đâu nữa.
Vu Vi ngây người, nói: “Không lẽ cô ấy là sinh viên của khoa Thể dục? Chắc là học môn chạy đường dài?”. Nhìn ánh mắt như muốn giết người của Ngụy Hoa Tịnh, Vu Vi chợt thấy hơi chột dạ và nghi hoặc.
“Ai da, mình nhớ ra rồi!” Vu Vi vỗ đùi đứng dậy, sau đó nói với vẻ mặt buồn bã: “Ngụy thiếu gia, lần này thì mình thực sự có lỗi với cậu rồi!”.
Ngụy Hoa Tịnh có vẻ bớt giận, nói với vẻ buồn bã: “Đành vậy, cô ấy vốn cũng không có ý gì với tôi”. Vốn dĩ Ngụy Hoa Tịnh không muốn thừa nhận điều này, đặc biệt là trước mặt cô bạn gái trước kia, nhưng sự thành thực là một trong những đức tính tốt đẹp hiếm hoi của hắn.
“Không phải chuyện đó, ý mình muốn nói là vấn đề có thể đã xảy ra với mình, mình đã dùng sai một từ.” Bỗng nhiên Vu Vi nhớ tới chuyện tồi tệ mấy năm trước, và cũng vì chuyện đó nên từ sau đấy mỗi lần nghe đến cái tên Vệ Tử cô ta lại cảm thấy như sấm nổ bên tai.
Thế là Vu Vi kể lại chi tiết chuyện giữa Vệ Tử với Trác Bằng Phi, sau đó nói bằng một giọng có vẻ hối hận: “Có lẽ vì thế mà cô ấy đặc biệt nhạy cảm mỗi khi bạn gái trước của một chàng trai nào đó xuất hiện. Cho dù cô ấy có thích cậu hay không, có thể, mình chỉ nói là có thể, sự xuất hiện của mình đã khiến cô ấy từ bỏ cậu”.
Ý muốn giết người trong đầu Ngụy Hoa Tịnh một lần nữa lại bùng lên, nhưng không phải là với Vu Vi mà là với chàng trai ấy, nói như vậy thì rất có thể đó là người mà hắn gặp ở nhà hàng tối qua, xem ra mặt anh ta cũng rất dày!
Là một lão tướng trên tình trường, Ngụy Hoa Tịnh coi thường nhất hai loại người, một là loại người rắp tâm đùa giỡn với tình cảm của người khác, hai là loại quay lại với người yêu cũ, anh chàng kia thật đáng chết, vì anh ta không chỉ phạm vào cả hai điều, mà sau khi quay lại với người yêu trước một lần rồi lại tiếp tục định quay lại với người yêu thứ hai.
Sự