Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đẹp Phải Mạnh Mẽ

Người Đẹp Phải Mạnh Mẽ

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341361

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1361 lượt.

phẫn nộ cũng dần nguội bớt, chuyện đến nước này khiến Ngụy Hoa Tịnh không thể không tin có sự tồn tại thật sự của cái gọi là duyên phận. Vì dù cho thế nào thì hắn cũng không kịp làm gì, kỳ nghỉ của hắn thực sự sắp kết thúc rồi, còn Vệ Tử thì vừa mới nói rằng không thể coi là quen hắn. Sự xuất hiện của Vu Vi đã làm cho khả năng tiếp tục “quen biết” giữa hai người hạ xuống mức thấp nhất.
Buổi chiều hẹn với cậu em họ đánh tennis, nhìn đối phương mồ hôi đầm đìa như tắm, Ngụy Hoa Tịnh không thể nào tập trung tinh thần được, một ý nghĩ lóe lên trong đầu khiến hắn đột ngột dừng lại, nhìn cậu em họ đang nhặt bóng, nói: “Anh quên mất rằng em là sinh viên tốt nghiệp trường X, em có biết cô sinh viên tên là Vệ Tử không?”.
Ngụy Hoa Tịnh hỏi với một hy vọng rất mỏng manh, vì cậu em họ của hắn khác hẳn với những chàng trai bình thường khác. Cậu ta chỉ thấy hứng thú với thể thao và các loại xe cộ, từ trước tới nay hầu như không để ý đến con gái, nhưng Vệ Tử là hoa khôi của trường, chắc cậu ta cũng phải có thái độ khác.
“Không biết!” Cậu em đáp lại bằng một tiếng như gầm lên, khiến Ngụy Hoa Tịnh giật cả mình, thằng bé này uống nhầm thuốc rồi chắc?
“Một đứa con gái ngốc nghếch, anh hỏi về cô ta làm gì?” Nhiệm Nam Hoa phát mạnh quả bóng về phía Ngụy Hoa Tịnh.
Như thế có nghĩa là biết rồi, Ngụy Hoa Tịnh thở phào một cái, chạy lên mấy bước đón bóng rồi đánh lại, hỏi tiếp: “Vậy em có biết Trác Bằng Phi không?”.
“Một tên cặn bã!” Nhiệm Nam Hoa dường như càng có vẻ giận dữ hơn, thoáng cái đã đánh quả bóng bay ra khỏi biên.
Về điểm này thì hai người có cùng chung quan điểm. Ngụy Hoa Tịnh ném chiếc vợt xuống, trở về vị trí ghế bên cạnh ngồi nghỉ, gọi Nhiệm Nam Hoa tới bên.
Nhiệm Nam Hoa do dự một lúc rồi bước tới, mở chai nước khoáng, giội xuống người một nửa chai, rồi nghiêng mặt hỏi Ngụy Hoa Tịnh: “Anh sắp đi rồi mà vẫn không quên chuyện tán gái à? Lại còn vươn tay tới tận trường em nữa?”. Nhiệm Nam Hoa thích mọi thứ ở người anh họ lớn hơn mình hai tuổi, trừ điểm này, nói cho văn hoa một chút thì là trăng hoa, còn thực chất đó là chơi bời.
Ngụy Hoa Tịnh cười một tiếng vẻ đau khổ: “Tán gái thì không có khả năng rồi, anh chỉ muốn làm một chút việc tốt để bù đắp”. Nhớ lại tình cảnh buổi tối hôm đó, hắn không cho rằng Trác Bằng Phi đã từ bỏ ý định, còn Vệ Tử thì không hiểu sao lúc nào cũng có thể khơi dậy ý muốn che chở trong lòng người khác, chỉ cần nhìn thái độ của các bạn cùng phòng với cô thì biết. Tới bây giờ, đến cả mình cũng còn muốn che chở cho cô như gà mái mẹ nữa là.
Thế là Ngụy Hoa Tịnh kể cho cậu em nghe về những điều mình biết được trong mấy ngày vừa rồi, và cả những lời đồn đại về Vệ Tử với Trác Bằng Phi.
Cuối cùng thì Nhiệm Nam Hoa cũng chịu ngước mắt lên nhìn hắn: “Anh nhọc lòng như thế để làm gì? Anh thực lòng muốn theo đuổi cô ấy à? Đó là một cô gái ngốc nghếch, cô ấy sẽ không chấp nhận anh đâu”.
“Vì sao? Sao em lại biết?” Không lẽ cậu em họ và cô gái ấy quen nhau? Trước đó, Ngụy Hoa Tịnh mải theo đuổi dòng suy nghĩ của mình, lúc này mới phát hiện ra rằng, phản ứng của cậu em họ có gì không bình thường.
Theo những gì biết về cậu em họ, thì thái độ của Nhiệm Nam Hoa lúc này hoặc là mặc kệ, hoặc là hỏi thẳng xem có thể giúp được gì. Cách nói “một cô gái ngốc nghếch” có gì đó bất thường, vì bình thường Nhiệm Nam Hoa không để ý gì đến trí tuệ của con gái, càng không thể đưa ra kết luận rằng đối phương không chấp nhận mình - mặc dù điều đó xem ra đang trở thành hiện thực.
“Dù sao thì em cũng biết như vậy!” Vẻ mặt của Nhiệm Nam Hoa không được tự nhiên, nhưng sau đó lập tức che giấu nó bằng việc ngẩng lên lớn tiếng hỏi: “Nói đi, anh muốn em làm gì?”.
“Bây giờ thì không cần nữa.” Ngụy Hoa Tịnh lập tức thay đổi ý định, để cho Nhiệm Nam Hoa nhúng tay vào chuyện Vệ Tử, sao mình lại có ý nghĩ ngu ngốc thế nhỉ? Xem ra cơn ngu ngốc sáng nay vẫn còn chưa hết.
Nửa trận sau, cả hai người đều dốc sức để chơi, không ai nhường ai, chẳng mấy chốc hai người đều mồ hôi đầm đìa như tắm, trông chẳng khác gì những con gà gặp mưa.
Cuối cùng thì Ngụy Hoa Tịnh thắng, hắn bước lên vỗ vai Nhiệm Nam Hoa nói: “Đến cả môn tennis là sở trường của anh thế mà anh cũng khó khăn lắm mới thắng nổi em, nếu là bóng rổ thì có lẽ anh thua cái chắc!”.
Nhiệm Nam Hoa nhếch môi: “Là một trí thức, một tiến sĩ, được như anh đã là tốt lắm rồi, nhưng anh phải chú ý duy trì đấy, tán gái thì cũng cần phải có sức khỏe”.
Một người thẳng thắn như Nhiệm Nam Hoa rất ít khi dùng cách nói châm biếm này, Ngụy Hoa Tịnh cảm thấy hơi đau đầu, thấy cậu em không nhìn mình, bèn quyết định nói thẳng: “Thằng nhóc này, có cần phải như vậy không? Theo đuổi Vệ Tử, rồi bị từ chối chứ gì? Ông anh của em cũng vậy thôi, bây giờ làm ra vẻ chua chát ấy cho ai xem hả!”.
“Mẹ kiếp, ai chua chát?” Nhiệm Nam Hoa đột nhiên giáng một cú đấm, nhưng dường như Ngụy Hoa Tịnh đã đoán được trước, nên kịp thời tránh sang bên, đá trả một cái: “Đừng có chối, mẹ anh là bác của em đấy!”.
Nhưng hai người đã quá hiểu tính cách của nhau, vì thế mà cú