Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341376
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1376 lượt.
là làm việc, đưa em đi cùng, em nhất định phải nghe theo sự sắp xếp của anh”.
Sau một giây suy nghĩ Vệ Tử liền gật đầu: “Được ạ, nhưng anh không được tìm cách bỏ mặc em”. Cô không phải là người thích mạo hiểm, nếu như không phải vì đã hứa với Lý Bối Bối, cô thực sự không muốn rời khỏi nơi vừa mới quen này. Ở nơi đất khách quê người không quen biết ai, cộng thêm trở ngại về ngôn ngữ, nếu Nguỵ Hoa Tịnh bỏ mặc cô ở một nơi xa lạ, là người nhút nhát, nghe hắn nói câu này cô không khỏi cảm thấy tủi thân.
Chiếc ba lô to đùng càng khiến dáng hình Vệ Tử trở nên yếu ớt, ánh mắt chứa đựng vẻ cầu khẩn khiến cho đôi mắt to đẹp của Vệ Tử lộ rõ vẻ đáng thương, nhưng nắng chiều hắt lên mặt cô lại làm lộ dần vẻ cứng cỏi. Đầu của Nguỵ Hoa Tịnh bỗng chốc trở nên trống rỗng.
Mà thôi, đành đánh mất lý trí một lần vậy, thuận theo tình cảm của mình, hắn sẽ đưa cô đi cùng, đưa cô đi cùng, cho dù là tới chân trời hay góc biển.
Vệ Tử cảm thấy rất khó báo cáo kết quả nhiệm vụ với Lý Bối Bối, cô muốn bám riết lấy Nguỵ Hoa Tịnh để xem dạo này hắn bận việc gì, thế nhưng về hành tung của hắn, cô chỉ có thể nói ra tên một số thành phố. Mỗi lần đến những thành phố này, Nguỵ Hoa Tịnh đều tìm một khách sạn rồi đặt một phòng cho Vệ Tử ở, sau đấy thì không thấy bóng dáng đâu nữa. Nhiều thì ba, bốn ngày, còn ít thì một, hai ngày, Nguỵ Hoa Tịnh mới xuất hiện, chính là vào lúc họ chuẩn bị tới một thành phố khác.
Việc mà Vệ Tử có thể làm tại phòng trong khách sạn ở các thành phố là xem tivi, Nguỵ Hoa Tịnh không bảo cô một mình ra ngoài, cô cũng không đủ can đảm đi lung tung khắp nơi.
Vậy rốt cuộc tại sao Vệ Tử lại cứ đi theo Nguỵ Hoa Tịnh như thế? Chỉ như là một túi “hành lý” lớn để hắn mang đi gửi khắp mọi nơi? Khi Vệ Tử cảm thấy mình sắp bị cận thị vì xem tivi quá nhiều, cô bèn hạ quyết tâm phải làm một cái gì đó.
Bởi vì nơi đến lần này hơi đặc biệt, hai người đi trên tuyến cao tốc số mười lăm, sau khi thưởng thức quang cảnh mặt trời lặn trên sa mạc làm say đắm lòng người xong, họ đến với thành phố có những sòng bạc nổi tiếng trên thế giới. Qua Lý Bối Bối, Vệ Tử biết được Nguỵ Hoa Tịnh từng đến đây, tại sao anh ấy muốn đến du lịch ở chốn cũ? Hay là đúng như Lý Bối Bối nói anh ấy nghiện đánh bạc?
Sau khi đăng ký phòng tại khách sạn, trong lúc Vệ Tử đang do dự định lén theo dõi hay giở trò nhõng nhẽo công khai thì Nguỵ Hoa Tịnh đột nhiên lên tiếng: “Dạo này chán cảnh nằm mãi trong phòng khách sạn rồi phải không, có muốn ra ngoài một chút không?”.
“Một cô gái rất thông minh!”, Nguỵ Hoa Tịnh khen cô không tiếc lời, đồng thời đưa tay ra, “Anh có một vé vào cửa xem biểu diễn, em xem đi”.
“Một vé?”, Vệ Tử mở to mắt.
“Chẳng có cách nào, tiền đang túng thiếu, để tiết kiệm tiền nên chỉ mua một vé, em vào xem đi, buổi biểu diễn kết thúc, anh đứng ở cổng chờ em.” Nguỵ Hoa Tịnh vẫn giữ điệu cười hi hi, không thấy đâu cái vẻ “túng thiếu” như hắn nói.
Có quỷ mới tin, Vệ Tử oán hận nghĩ, chắc lại muốn bỏ mặc mình để đi làm việc gì đây mà. Thế nhưng nghĩ lại việc Lý Bối Bối nói khi xem biểu diễn anh ấy mua vé đứng, cô lại thấy không yên lòng, liệu anh ấy có túng quẫn không nhỉ, tại sao còn dẫn cô đến đây chơi, Vệ Tử liền lên tiếng: “Thực ra ở đây em còn một ít tiền...”.
“Anh biết, đấy chính là lý do anh dẫn em đến đây, bởi vì lộ phí quay về của hai chúng ta sẽ do em lo liệu.” Khi nói câu này vẻ mặt của Nguỵ Hoa Tịnh tỉnh bơ, không có một chút gì gọi là ngượng ngùng.
Vệ Tử không nói gì, nhưng cô vẫn chưa hình thành được thói quen từ chối, đành phải theo sự sắp xếp của Nguỵ Hoa Tịnh đi đến một khách sạn đánh bạc nổi tiếng xem biểu diễn.
Còn tại sao đến sòng bạc xem biểu diễn, Vệ Tử sau này mới dần dần hiểu rõ. Khách sạn ở đây bao gồm có một số khu tiêu dùng và giải trí, như: Rạp chiếu phim, nhà hát, quán ăn, sân chơi bowling, cửa hàng, bể bơi, thẩm mỹ viện, triển lãm tranh và sòng bạc. Mỗi khách sạn có một nét đặc sắc riêng: Cổng của khách sạn Paris có dựng Tháp Eiffel và Khải Hoàn Môn cao sừng sững; khách sạn Kim tự tháp Ai Cập lại có tượng Nhân sư; trên nóc của khách sạn The Venetian lại có hình tượng trời xanh mây trắng, thậm chí còn có một kênh đào uốn lượng trong khách sạn; đến cổng sòng bạc New York lại có thể nhìn thấy tượng Nữ thần Tự do đứng sừng sững hiên ngang.
Điểm chung của các khách sạn là đều to giống như mê cung, người bình thường khi vào còn khó xác định rõ các hướng đông tây nam bắc, huống hồ một người dốt về đường đi như Vệ Tử. Hơn nữa lần đầu tiên đến một khách sạn mới nhất to nhất và sang trọng nhất, cô chỉ biết bám sát theo chân của Nguỵ Hoa Tịnh, chỉ lo bị lạc đường, đến nỗi tay đã bắt đầu kéo tay áo của hắn mà không biết.
Vừa vào đến cửa, khách sạn nổi tiếng với tên gọi “Hoa Biển” khiến người ta có cảm giác như được gió xuân phả vào mặt, tấm thảm trải sàn đầy hoa văn màu đỏ chót, đèn chùm pha lê đồ sộ... tất cả đều toát lên một phong cách pha giữa phương Đông và phương Tây, nguy nga tráng lệ đến mức không thể hơn được