Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341365
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1365 lượt.
biết nên nói gì nữa.
Vệ Tử chưa từng nhìn thấy một người đàn ông nào khóc đau lòng đến thế, không nén được, sống mũi cô cay cay, cũng trào nước mắt. Đúng lúc cô đang trong trạng thái thương cảm như vậy, đột nhiên bờ vai bị siết chặt, Vệ Tử vội ngẩng đầu lên nhìn, một bàn tay ấm áp lau nước mắt thay cô, phía sau là ánh mắt vỗ về của Ngụy Hoa Tịnh, không có vẻ trêu đùa, không có vẻ mơ hồ, chỉ là sự an ủi thuần khiết. Lần này Vệ Tử không né tránh, cũng không có cảm giác ngượng ngùng, chỉ cảm thấy trong lòng ấm áp, vững tâm vô cùng.
“Ngụy Hoa Tịnh, anh thắng rồi.” Một giọng nói khàn khàn phá tan không khí yên tĩnh, thì ra không biết từ lúc nào ông Hình đã đứng dậy, ông ta trông mệt mỏi vô cùng, dường như thoáng cái đã già đi mười tuổi.
“Anh nói xem”, giọng nói của ông Hình vô cùng yếu ớt “nếu như tôi chủ động quay về, bọn họ có xử tôi tử hình không?”.
Nụ cười của Ngụy Hoa Tịnh vụt tắt: “Tôi không phải là quan tòa, không thể bảo đảm cho ông điều gì cả. Thế nhưng trong trường hợp ông giao nộp tiền tham ô, nếu phối hợp điều tra thêm, rất có thể ông được xử phạt nhẹ hơn”.
Ông Hình cười một tiếng đau khổ: “Nhẹ hơn, khà khà, phụ tá của tôi đã bóc lịch bảy năm nay rồi”.
Vẻ mặt Ngụy Hoa Tịnh cứng lại: “Nếu bây giờ bị người của hội K tìm thấy trong tình trạng như thế này, thì dù ông có muốn ngồi bóc lịch cũng không được”.
Ông Hình nghe thấy thế liền co rúm lại, mãi một lúc sau mới nói tiếp: “Cho dù tôi đồng ý quay về, tiền cũng không còn nữa, giao nộp thế nào, hừ, tiền tham ô?”. Ba từ cuối cùng thốt ra hơi khó nhọc, Vệ Tử cảm thấy ông ta dường như có phần xấu hổ.
Ngụy Hoa Tịnh rất kiên nhẫn đợi ông ta nói xong, nhẹ nhàng nói một câu suýt nữa làm cho ông Hình phải nhảy cẫng lên: “Nếu như tôi đồng ý trả toàn bộ số tiền tôi đã thắng cho ông thì sao?”.
Đêm nay, đối với ông Hình nhất định là một đêm mất ngủ, Ngụy Hoa Tịnh sau khi nói xong câu nói đó không ở lại nữa, hắn dẫn Vệ Tử rời khỏi căn phòng của ông ta.
Hai người mặc dù ở cùng trong một khách sạn với ông Hình, song lại không cùng tầng lầu. Đợi Ngụy Hoa Tịnh đưa Vệ Tử đến cửa phòng của cô, mở cửa phòng cho cô xong rồi định quay người bỏ đi thì đột nhiên bị gọi giật lại.
“Ừm, vào trong ngồi một lúc đã”, Vệ Tử nói bằng vẻ chân thành.
Trong lòng Ngụy Hoa Tịnh như muốn nhảy lên, hắn quay đầu lại nhìn Vệ Tử, đuôi lông mày nhướn lên: “Em chắc chứ?”.
Vệ Tử đáp bằng vẻ mặt thản nhiên: “À, vâng, lúc này em chưa muốn ngủ chút nào, còn anh? À, đúng rồi, hôm nay anh đã bận nhiều việc như thế chắc mệt rồi, nếu không anh về phòng nghỉ đi”. Dù sao tương lai còn dài, sự hiếu kỳ của mình trước sau gì cũng được thỏa mãn.
Vệ Tử quay người định đóng cửa, thì bị một cánh tay thon dài ngăn lại, chủ nhân của cánh tay đó cũng bước theo vào trong phòng: “Anh cũng thế, không muốn ngủ chút nào”.
Chỗ này không hổ danh là khách sạn sang trọng hàng đầu thế giới, đồ đạc ở trong phòng được bài trí rất độc đáo. Sàn nhà là mặt tiền nhẵn bóng màu cà phê, trên sàn nhà trước cửa sổ đặt một tấm trải thảm sàn vô cùng trang nhã, tấm thảm có rất nhiều hoa văn, hai bên tấm thảm là bộ ghế sô pha màu đỏ, mọi thứ đều có màu cà phê đậm, trên bức tường màu cà phê nhạt treo một bức tranh kiệt tác - dù rằng chưa chắc đã là bản thật.
Trên tủ và bàn uống trà trong phòng đều đặt lọ hoa, hoa uất kim hương màu vàng và màu đỏ thanh nhã điểm tô các góc của gian phòng.
Bộ ghế sô pha màu đỏ, đèn bàn màu đen, rèm cửa màu cà phê, bức tranh lờ mờ và những bông hoa tươi đẹp đã tạo ra một bầu không khí vô cùng sống động cho gian phòng.
Trong cảnh tượng sống động như thế, khách có thể ngủ được mới là lạ! Vệ Tử thầm nghĩ, có lẽ gian phòng này vốn không phải để cho khách ngủ yên? Ý nghĩ đó vụt lóe lên ở trong đầu, mặt Vệ Tử nhanh chóng ửng đỏ - trời ạ, cô làm sao lại trở nên không trong sáng như thế này!
Trong lòng đã có ý xấu, lại nhìn Ngụy Hoa Tịnh ở trước mặt, không hiểu sao càng nhìn càng thấy đen tối. Lúc này, Ngụy Hoa Tịnh tiện tay cởi áo khoác ném trên ghế sô pha, một chiếc khuy áo sơ mi cũng được cởi bớt, vẻ mệt mỏi khiến khuôn mặt hắn trở nên lười biếng, ánh mắt cũng không còn sắc bén, mà là say đắm và... rất quyến rũ, gợi cảm. Hắn từ từ đi đến bên cạnh tủ rượu, khom lưng kiểm tra các loại rượu, đập vào tầm mắt Vệ Tử là cặp mông chắc nịch và hai chân thon dài thẳng tắp.
“Thôi, muộn rồi, hay anh quay về đi nghỉ đi!” Vệ Tử bắt đầu lớn tiếng đuổi khách, thái độ rất kiên quyết.
Ngụy Hoa Tịnh ngược lại không thèm quan tâm, tự ý chọn lấy một chai rượu nho đỏ trong số mười mấy loại rượu khác nhau, tìm thấy dụng cụ bắt đầu mở nút chai, tự ý lấy xuống một cái ly đế cao mỏng manh từ trên giá treo, chậm rãi rót rượu vào ly, đưa cho Vệ Tử: “Hãy thả lỏng một chút, cho em nửa tiếng để đưa ra câu hỏi, sau đó, anh phải đi”.
Vệ Tử ngơ ngác, Ngụy Hoa Tịnh nói “Anh phải đi”, chứ không nói “Chúng ta”.
“Thế còn em?” Vệ Tử không hề ý thức được rằng, câu hỏi đó của cô đưa ra khẩn thiết và đầy vẻ tủi thân thế nào, chẳng khác gì người phụ nữ hay oán giận sợ bị bỏ rơi.
“Đương nh