Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341370
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1370 lượt.
hục vụ của sòng bạc lập tức đi tới hỏi xem xảy ra chuyện gì, một số khách chơi bạc nghe thấy thế cũng kéo đến, còn có người xì xầm bàn luận, đại ý là trong khu chơi bạc lớn chưa từng chứng kiến cảnh tượng nào như thế này.
Khu chơi bạc lớn, thì ra nơi đây là khu chơi bạc lớn, vậy thì có nghĩa là Nguỵ Hoa Tịnh quả thực đã thắng của người khác mấy triệu đô la! Trời đất! Vệ Tử từ từ ngẩng đầu lên nhìn Nguỵ Hoa Tịnh, đáp lại cô là vẻ mặt tươi cười dường như không nén được của hắn.
Cô quả thật là một kẻ ngốc.
Vệ Tử cảm thấy mình đúng là một kẻ ngốc, mãi đến khi ra khỏi sòng bạc, cô vẫn chưa thể hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì, cô cứ đi theo mấy người rời khỏi khách sạn sòng bạc trong trạng thái như mê như tỉnh.
Cô Mễ đã ngừng khóc, ngồi ở ghế sau liên tục lầm rầm thương lượng cái gì đó với ông Hình, trong khi ông ta vẫn tỏ ra không đồng ý, liên tục suy nghĩ, rồi lắc đầu, tiếp tục suy nghĩ, rồi lại lắc đầu.
Chỉ có Ngụy Hoa Tịnh lái xe với vẻ mặt bình tĩnh, thấy Vệ Tử ngồi ở ghế lái phụ cứ xoay ngang xoay ngửa tỏ ra bất an, Ngụy Hoa Tịnh một tay vịn vào vô lăng, một tay đưa ra nắm lấy tay cô. Vệ Tử muốn vùng khỏi bàn tay đó song không được, cô sợ động tác quá mạnh sẽ gây sự chú ý của hai người ở ghế sau nên đành để Ngụy Hoa Tịnh nắm tay.
Thời tiết đang vào độ cuối năm, mặc dù trong khách sạn và ô tô đều ấm áp như mùa xuân, song bên ngoài lại rất lạnh, đặc biệt là vào ban đêm. Vệ Tử vừa xuống xe liền rùng mình co rúm lại, thầm trách Ngụy Hoa Tịnh đã bắt cô thay một bộ quần áo chỉ được hào nhoáng bên ngoài nhưng lại không hề ấm. Thế rồi, một chiếc áo lông thú vừa nhẹ vừa mềm ôm chặt lấy cô. Vệ Tử một lần nữa sững sờ, anh chàng Ngụy Hoa Tịnh này, anh ta đang làm ảo thuật chắc? Nhìn thấy ánh mắt ngưỡng mộ của cô Mễ, Vệ Tử vô cùng bất an, hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, bộ não của cô không thể phân tích chính xác, chỉ có thể hành động giống như con rối.
Đoàn người đến một tòa nhà có đèn điện sáng trưng, ngoài Ngụy Hoa Tịnh ra, mấy người còn lại đều đang nhìn ngang nhìn dọc xem đây là nơi nào.
Năm phút trôi qua, mười phút trôi qua, cho đến khi cảnh tượng cầu hôn này bắt đầu thu hút sự chú ý của người khác, thậm chí còn có người vỗ tay cổ vũ cho ông ta, nhưng cô Mễ vẫn không có phản ứng gì.
Đúng lúc Vệ Tử đang thầm đoán xem ông Hình nhiều hơn bố cô bao nhiêu tuổi, liệu đầu gối của ông ta có vì quỳ lâu mà bị tê hay không, thì sự cố đã xảy ra.
Cô Mễ ném chiếc mũ đội đầu thuộc nhãn hiệu cao cấp nhất ở trong tay về phía ông Hình, rồi khóc nói: “Anh bị thần kinh à, ai muốn kết hôn với anh!”. Nói xong liền lách đường bỏ chạy.
Kết cục sự việc không như dự tính ban đầu của mọi người, mặc dù lúc này đã nửa đêm, nhưng khắp nơi trong hội trường đều là từng cặp cô dâu chú rể chuẩn bị kết hôn, thêm vào đó là lễ Noel sắp đến, mang đến cho mọi người cảm giác vui mừng phấn chấn, cảnh tượng giữa ông Hình và cô Mễ tỏ ra rất không hợp với không khí xung quanh.
Ông Hình dường như hoàn toàn sụp đổ, ông ta sững sờ nhìn cô Mễ bỏ đi, ngây người quỳ mãi ở chỗ đó, cho đến khi Ngụy Hoa Tịnh đỡ ông ta dậy, mắt ông vẫn đờ đẫn không chớp.
Ngụy Hoa Tịnh thở dài, nhẹ nhàng nói: “Chúng tôi đưa ông về khách sạn nhé”.
Từ đầu đến cuối, ông Hình không nói gì, mặc cho Ngụy Hoa Tịnh dìu lên xe như một con rối, rồi lại ngoan ngoãn cùng hai người về khách sạn, đợi đến khi mở cửa phòng ra, không chỉ có ông Hình, mà Ngụy Hoa Tịnh và Vệ Tử cũng sững sờ.
Trong phòng tựa như bị quét sạch một lượt, va li hành lý bị mở toang, Vệ Tử chăm chú nhìn, mọi thứ bị ném khắp nơi, tất cả đều là quần áo và đồ dùng đàn ông, cả căn phòng không còn bất cứ dấu tích nào của phụ nữ.
Một lúc sau, ông Hình đột nhiên như sống lại, điên loạn lật xem khắp nơi, sau đó ngồi phịch xuống sàn nhà, khóc hu hu: “Cô ấy bỏ đi thật rồi, hộ chiếu không còn, tiền mặt và đồ trang sức cũng không còn nữa”.
Sau đó lại cười ha ha: “Đàn bà ơi là đàn bà, tôi nghĩ rằng cô ấy không giống người khác, không ngờ kết cục lại có ngày hôm nay”.
“Bảy năm, trong bảy năm qua tôi sống người chẳng ra người quỷ chẳng ra quỷ, rời xa quê hương phản bội tổ quốc, còn bị người của hội K ăn hiếp, bắt chẹt, tất cả đều vì cô ấy, không ngờ cô ấy lại đối xử với tôi như thế này.”
Cười xong, ông Hình lại nằm sấp trên giường khóc lóc, tiếng khóc không to, nhưng nghe như xé gan xé ruột.
“Tại sao tôi lại quen cô ấy, tại sao? Tôi nâng đỡ cô ấy từ học sinh của trường múa trở thành diễn viên chính của đoàn XX, cô ấy không hài lòng, còn muốn ra nước ngoài phát triển. Tại sao? Nếu không quen cô ấy, tôi vẫn còn là chiến sĩ thi đua của cả nước, ông Tổng của tập đoàn, đại biểu của Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc! Vợ tôi sẽ không ly hôn tôi, bố mẹ tôi sẽ không vì tức giận mà chết, con trai tôi cũng sẽ không đổi họ, ha ha, báo ứng, báo ứng thật rồi!” Cuối cùng, không phân biệt được ông ta khóc hay cười nữa, lúc đầu thì kêu to, sau đó chuyển thành tiếng khóc nghẹn ngào, khiến người ta không thể chịu nổi, cũng không