Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào?

Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào?

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341439

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1439 lượt.

tôi: “Đầu gỗ, em có thể trốn nhanh hơn xe đạp cơ à?”
Tôi nghiêng đầu qua nhìn anh, lúc này anh ấy đang cười rất chi là thong dong, cái này làm cho tôi tự nhiên nổi cơn điên lên, hành động nhanh hơn trí óc, không cần nghĩ ngợi giơ chân ra đạp luôn vào xe đạp.
Bởi vì khoảng cách quá gần, Chung Nguyên dính đòn tập kích của tôi oanh liệt cùng với xe ngã bổ sang một bên. Thiệt là tiếc là có người chân dài quá đi, đúng lúc đó lại giơ ra chống đỡ được toàn bộ sức nặng lên không té.
Kí túc xá đã rất gần, tôi nhân cơ hội này cuồng hai chân liều mạng chạy về phòng, phía sau hình như có người gọi tôi, nhưng mặc kệ, bây giờ tôi đã bấn lắm rồi.
Tôi làm như ăn trộm mò về phòng, ngồi trên ghế thở hồng hộc.
Nhất Nhị Tứ hoảng sợ nhìn tôi, tôi khoát tay ý bảo tao không sao đâu, rồi nằm dài lên bàn, hồi tưởng lại một màn gay cấn lúc nãy.
Hình ảnh nụ hôn dài lại nhảy ra trong đầu tôi, ngọt ngào tới nỗi làm người ta thở cũng không xong.
Nhưng có ích gì, đó là giả!
Tôi nghĩ đến điểm này thì trong lòng lạnh toát, đầu óc cũng bắt đầu thoát khỏi trạng thái cuồng loạn, một lần nữa phát huy công năng tự vấn.
Chung Nguyên phát hiện, anh ấy phát hiện ra rồi …
Tôi cảm thấy mình quá oan ức đi, ngay cả thích một người cũng phải lén lút. Chung Nguyên kia đáng giận quá đi, anh ấy cứ nhất định phải tố giác tôi sao? Làm bộ cái gì cũng không biết một chút thì có làm sao.
Càng nghĩ càng khó chịu, vẻ mặt hôm nay anh ấy dùng để nói chuyện với tôi, rõ ràng chính là tố giác tôi xong còn chờ đợi để chê cười tôi, cầm thú!
Sau đó anh ấy sẽ nói gì? Từ trên cao nhìn xuống nói với tôi, ngại quá, đầu gỗ, anh không thích em, sau đó lại diễn một màn tươi cười bình thản như không có gì? Hoặc là cười tới phát rồ, khinh thường nhìn tôi nói, sao mà anh có thể thích em được? Hoặc là sẽ đắc ý vừa cười vừa nói, ai chà, anh đã biết là sức hấp dẫn của anh lớn mà, ngay cả đầu gỗ như em mà còn bị lay đổ …
Tôi cào cào tóc, không thể tưởng tượng thêm nữa, thật là khủng bố quá đi …
Đúng lúc này điện thoại của tôi rung lên bần bật, tôi lấy ra xem, vừa nhìn thấy màn hình thì cả người toát hết mồ hôi.
Là Chung Nguyên.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình sáng nhấp nháy hồi lâu, không nhận điện. Tôi không dám nghe, cũng không biết tiếp theo sẽ đối mặt với anh ấy như thế nào.
Di động vẫn kiên nhẫn hi vọng rung lên từng hồi chuông, giống như người ở đầu bên kia điện thoại biết tôi đang cầm nó nhìn.
Tôi dứt khoát ngắt điện thoại, sau đó đóng máy luôn.
Một đêm dài ngủ không ngon, ngày hôm sau là chủ nhật, vốn dĩ tôi và Chung Nguyên phải đi quay cảnh hôn. Nhưng đã trải qua sự kiện hôm qua, thật sự chả biết làm sao nhìn mặt anh. Thế là tôi đành phải giở trò năn nỉ Tiểu Kiệt quay trước cảnh khác đi, còn chính mình thì trốn biệt trong phòng kí túc không dám bước ra khỏi cửa.
Giữa trưa, Tiểu Nhị trở về, nói với tôi: “Chung Nguyên chờ mày dưới lầu kìa, anh ấy bắt tao nói với mày, ảnh sắp chết đói rồi.”






Tiểu Nhị giúp Chung Nguyên chuyển đạt cảm giác đói khát tới tôi xong rồi nhưng tôi vẫn không xuống lầu tìm anh ấy. Tôi rất muốn nhìn thấy anh, nhưng lại sợ thấy rồi thì tâm trạng lại càng mâu thuẫn hơn.
Dù sao Chung Nguyên cũng là người thông minh, khẳng định sẽ không vì không có thẻ cơm mà thắt cổ tự tử.
Cả cuối tuần tôi lặn không sủi tăm trong kí túc, sống dựa vào mấy gói mì sắp hết hạn. Nói thiệt là lâu rồi không ăn mì ăn liền, yêu cầu về ăn uống của Chung Nguyên rất cao, chưa bao giờ ăn đồ ăn kém phẩm chất, vì thế ngày nào tôi cũng đúng giờ đi ăn với anh ấy, mì ăn liền có thể nói đã thành chuyện dĩ vãng.
Tôi chọc chọc bát mì đang nóng hôi hổi, thở dài, tại sao làm việc gì cũng nghĩ đến Chung Nguyên thế này.
Tôi rảnh rỗi buồn chán không có gì làm bèn lên diễn đàn của trường, ở mục tìm kiếm gõ vào hai chữ “Chung Nguyên”, thằng cha này đúng là không làm cho tôi thất vọng mà, mấy trang kết quả liền, trong đó hết 90% là chuyện thị phi quanh anh ta rồi. Mà mỗi câu chuyện đều liên quan tới một cô gái, tôi cũng may mắn trở thành nhân vật chính trong một topic, còn nhớ lúc đó tôi đã nghiêm túc trung trinh yêu cầu hắn làm sáng tỏ, bây giờ nghĩ lại, nếu ảnh mà biết thời biết thế thuận theo mình thì tốt à …
Tôi tự nhắc mình, chuyện xấu của Chung Nguyên nhiều như vậy, hoa khôi kia chỉ là một hạt cát trong sa mạc, nhưng từ đáy lòng lại cứ vọng ra tiếng nói: “Nếu là thật thì sao?”
Cứ ngồi nghĩ ngợi những ý tưởng tự tiêu diệt chí khí như vậy, tôi buồn bực hết cả buổi chiều.
Đến tối thì tôi thấy là mình ăn lông ở lỗ hai ngày nay là đủ rồi, thật sự là cần đi ra ngoài một chút, vừa nghĩ vừa hít thở khí trời. Huống chi hai ngày ăn mì, đối với người ăn cơm ngày ba bữa đều đặn có thể nói là vô cùng đau đớn nha, tôi cần một chút an ủi.
Tôi tính đi dạo siêu thị, dùng thẻ của Chung Nguyên để an ủi cái sự tổn thương do nhớ tới thằng chả mà ra.
Ai dè cách siêu thị một khoảng tôi lại gặp phải người lúc này tôi sợ gặp nhất, đúng lúc hắn đang nói chuyện với nhân vậ


pacman, rainbows, and roller s