Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341438
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1438 lượt.
y miếng bằng cái ống hút còn lại, loại cảm giác này thật kỳ lạ, nhưng trong lòng lại cảm thấy sự ấm áp của trà sữa thật thoải mái.
Nhưng mà … Ak …
Tôi nhìn biểu tình thản nhiên của Chung Nguyên, bối rối nói: “Chung Nguyên, cái ống hút kia là của em.”
“Hửm” Chung Nguyên buông cái ống hút đang ngậm trong miệng ra, khóe miệng nhếch lên cười: “Phải không?”
Mặt của tôi lại đỏ bừng lên, cúi đầu, ừ một tiếng như muỗi kêu, không dám nhìn Chung Nguyên.
“Đầu gỗ” Chung Nguyên đột nhiên dừng lại “Em có biết ngày mai chúng ta diễn phân đoạn nào không?”
Tôi gật gật đầu, mặt muốn bốc cháy luôn rồi.
Trời ơi, ngày mai tôi với Chung Nguyên có một đoạn diễn cảnh hôn ….
Chung Nguyên đứng dưới ngọn đèn đường vàng dịu nhìn tôi, thản nhiên mỉm cười, nụ cười tươi rói như ánh nắng giữa ngày đông, rất ấm áp, và có cảm giác như không thể nào nắm bắt được.
Anh ấy nói: “Chúng ta có nên luyện tập trước không nhỉ?”
Tiếng nói như tiếng suối trong mát lạnh êm tại, tôi lại được một phen ngơ ngẩn cả người, luyện tập trước, luyện tập trước …
Chung Nguyên dựng xe đạp qua một bên, xoay người lại nắm lấy vai tôi, nhìn chằm chằm vào mắt tôi: “Không được hả?”
Ánh mắt của anh ấy bình thường vốn đã đẹp, lúc này trong con ngươi đen láy lại chứa đựng một tia sáng lóng lánh, ánh mắt như vậy, con gái bình thường đã không thể kháng cự, huống chi là tôi đã thầm thích anh ấy mất rồi …
Người trên đường lúc này đã thưa thớt, lá gan của tôi tự nhiên cũng phình to lên. Tôi chuyển động rất nhanh, nhẹ nhàng gật đầu một cái. Được rồi, tôi thừa nhận, là tôi có lòng dạ lấy công làm tư …
Chung Nguyên nghiêng đầu, anh mắt nhắm chặt. tôi nhìn thấy lông mi của anh ấy hơi lay động, giống như chiếc lông vũ nhẹ nhàng bị gió cuốn đi, thật tinh xảo.
Cảm giác trên môi đột ngột biến mất, tôi nao nao. Chung Nguyên đã buông tôi ra, nhưng không có dời người đi.
Anh ấy chạm môi vào hai má, rồi dời dần ra ngoài, cuối cùng dừng lại bên tai tôi, giọng nói trầm thấp có chút hờn dỗi: “Đầu gỗ, em làm ơn nhắm mắt lại đi, cho anh chút phản ứng chứ.” Hơi thở nong nóng phả vào tai, quả tim đang đập bùm bụp của tôi lại được đà nhảy nhót dữ dội.
Tôi bối rối, tự nhiên cảm thấy mình đúng là đồ vô dụng, nhưng lại không biết phải làm sao. Muốn … phản ứng thế nào cơ?
Chung Nguyên nắm hai tay tôi, quàng qua cổ chính mình, nói: “Ôm chặt anh đi.”
Tôi có chút thẹn thùng, nhưng vẫn làm theo, hai tay tự động thay đổi tư thế, ôm lấy cổ anh.
Chung Nguyên không nắm hai vai tôi nữa mà mạnh mẽ vòng qua eo, ôm cứng: “Nhắm mắt lại.”
Tôi cẩn thận nhắm mắt lại, không nhìn thấy gì lại càng khiến người ta thêm nhạy cảm. Lúc này thân thể của tôi và Chung Nguyên dính chặt vào nhau, tôi có thể cảm nhận được sự phập phồng trên vòm ngực rộng của anh ấy, thậm chí bên tai còn có thể nghe thấy hơi thở đứt quãng của anh.
Chung Nguyên ngậm môi tôi, nhẹ nhàng cắn, tôi bị đau, theo phản xạ ngửa đầu ra sau, nhưng anh lại nhanh chóng nắm chặt gáy tôi, bắt tôi phải tiếp đón sự công kích.
Dần dần, hơi thở của hai người càng ngày càng gấp, nóng tới nỗi tôi cảm thấy mình như tan ra. Chung Nguyên vươn đầu lưỡi đảo qua phần răng, làm tôi tự dưng há miệng ra theo phản xạ, lưỡi anh nhanh chóng tiến vào chiếm đóng khoang miệng, lập tức cuốn lấy đầu lưỡi tôi rồi lại đảo quanh bốn phía, sau đó lại ôm lấy đầu lưỡi tôi chơi đùa, miệng vẫn không quên mút vào, giống như muốn hút hết toàn bộ khí lực trong cơ thể tôi.
Ngay cả đứng tôi cũng không còn vững nổi, chỉ có thể vô lực dựa hết vào người Chung Nguyên, miễn cưỡng mà trụ lại.
Chung Nguyên hôn tôi càng ngày càng nhanh, càng mạnh mẽ kịch liệt, chân tôi dường như đã nhấc lên khỏi mặt đất luôn rồi.
Dần dần, sự xa lạ do chưa quen thích ứng đã bị sự ngọt ngào nóng bỏng thay thế, tôi cảm thấy tâm hồn bay bổng, ngay cả xương cốt cũng bắt đầu có cảm giác lâng lâng.
Hóa ra hôn là cảm giác như thế này, giống như lốc xoáy dưới đáy biển sâu, làm cho người ta không kiềm chế được mà đi vào, ngọt ngào trôi nổi trong đó.
Nụ hôn này dường như dài cả một thế kỷ, mãi tới khi tôi thiếu không khí tới nổi thấy sao bay loăng quăng trên đầu, Chung Nguyên mới chịu buông ra. Tôi và anh đều thở hổn hển, hơi thở nóng hổi hòa vào nhau.
Ánh mắt Chung Nguyên sáng rực, nhìn tôi chằm chằm, trên mặt hiện lên nụ cười dự báo thời tiết, anh ấy nói: “Đầu gỗ, thừa nhận đi, em yêu anh rồi.”
Tôi không tin được nhìn anh ấy, anh biết rồi ư? Làm sao bây giờ …
Chung Nguyên hôn mạnh lên trán tôi một cái, cười nói: “Đừng có nhìn anh bằng ánh mắt đó, dĩ nhiên là anh phải cảm nhận được chứ.”
Tôi đột nhiên không biết làm sao nữa, đầu óc nóng lên, xoay người bỏ chạy xa khỏi anh ấy. Tôi cũng không hiểu vì sao lại muốn bỏ chạy, suy nghĩ hiện giờ rất rối loạn, không biết đối mặt anh ấy như thế nào, làm sao đối mặt cái người so với hồ ly còn nguy hiểm hơn nhiều này.
Chỉ chốc lát sau, Chung Nguyên cưỡi xe đạp đuổi tới cạnh tôi, tiếng nói quen thuộc hàm chứa ý cười vang lên bên tai