XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào?

Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào?

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341415

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1415 lượt.

dịch Fe3O4.”
“Đầu gỗ, HNO3“
“Đầu gỗ, đem cái này đi làm ly tâm.“
“Đầu gỗ, đi rửa ống nghiệm.“
Tôi im lặng chịu đựng mệt nhọc, thật sự nghĩ không ra, tôi rõ ràng là sinh viên chuyên ngành hóa học, sao lại trở thành tay sai vặt trong phòng thí nghiệm cho một tên học tài chính thế này?
Tôi đem câu này ra hỏi Chung Nguyên, kết quả thằng cha này vừa ghi hiện tượng thí nghiệm lại vào giấy vừa vô cùng khinh thường trả lời: „“Trong sổ hướng dẫn thực nghiệm đều có viết rồi, làm theo là được ….
Ngoan đi, chép mấy cái hiện tượng này vào báo cáo, sau đó đưa cho cô giáo ký tên là xong rồi.“
Tôi cầm báo cáo mừng rơi lệ chạy đến phòng cô giáo, mãi vẫn không hiểu tại sao trong sổ thực nghiệm có ghi rõ hết mà mình còn làm không tốt. Cái này chỉ có thể dùng một chữ “Ngốc“ là giải thích được hết.
Cô giáo nhìn vào báo cáo của tôi mấy lần, cuối cùng mới ký tên: “Làm khá lắm“
Tôi nắm chặt báo cáo, kích động nhìn cô, người đẹp ơi, lần đầu thấy cô khen em nha …
Có vẻ bị tôi nhìn không thoải mái lắm, cô giáo đổi sang chuyện khác, thoải mái nói: “Có mắt nhìn lắm.“
Tôi phản ứng không kịp: “Dạ?“
Cô giáo mặc kệ tôi, bắt đầu ngồi xem báo cáo của sinh viên, tôi nghĩ có lẽ cô vẫn còn có chút không thích tôi, thế nên mặt mũi xám xịt cất bước quay đi, ai ngờ cô lại gọi giật lại: “Quay lại.“
Tôi đứng yên, sợ hãi nhìn cô: “Cô ạ …“ Đừng nói là cô hối hận nha?
Cô giáp gõ lên bàn, có chút không kiên nhẫn nói: “Bồi thường chứ.“
Ai da, sao quên mất vụ này, tôi sờ sờ túi tiền, chết, bỏ quên ở kí túc …
Lúc này Chung Nguyên đang đứng ở ban công nhìn ra ngoài, thấy tôi mãi chưa ra nên đang đi tới gần. Tôi đành kéo kéo tay áo anh: “Cho em mượn tiền.“
Chung Nguyên cười, lấy ví ra: “Bao nhiêu?“
“Hai mươi mốt đồng“ người trả lời là cô giáo.
Chung Nguyên lấy ra một tờ Mao gia gia đỏ chói, cô giáo nhíu mày: “Không có tiền lẻ à?“
“Còn lại cứ trừ tiếp vào lần sau ạ“ Chung Nguyên nói xong, kéo tôi chạy ra ngoài.
Tôi cũng không để ý lắm, lát nữa quay về kí túc lấy tiền trả anh là được rồi. Nhưng không ngờ chuyện nhỏ này lại mang tới phiền toái lớn.
Nói chung, tôi muốn mừng sinh nhật cho Chung Nguyên.
Cái gọi là overnight chỉ là tôi muốn cùng anh ấy đi hát kara này kia thôi, nhưng chuyện ngoài ý muốn là, chúng tôi đã overnight tới tận khách sạn luôn.
Chuyện này kể ra hơi bị dài dòng.






Tôi đưa cho Chung Nguyên cái gối ôm thêu mất mấy tháng mới xong làm quà sinh nhật: “Chung Nguyên, chúc anh sinh nhật vui vẻ.”
Chung Nguyên mở hộp quà ra, đem cái gối ra nhìn kĩ. Trên mặt của cái gối ôm thêu hình mặt biển rộng mênh mông, giữa biển có hai chú cá nhỏ đáng yêu, một chú đang nâng vây cá lên xoa đầu chú còn lại, chú cá nhỏ bị xoa đầu mặt mày rõ là bi thảm, bộ dạng như gặp phải cảnh khốn cùng lắm, nhìn vào là thấy mắc cười.
Chung Nguyên chỉ vào hai chú cá, mỉm cười: “Đây là em, đây là anh.”
Tôi giận, bất mãn nói: “Dựa vào cái gì lại bảo em là cái con bị gõ đầu chứ?”
Chung Nguyên giương mắt nhìn tôi: “Cần giải thích nữa sao?”
Tôi phẫn nộ gục đầu xuống, được rồi, tôi thừa nhận, quả thật tôi vẫn là người bị bắt nạt mà …
Tôi vẫn còn nhớ rõ lúc đó, khi tôi lần đầu tiên thắng được ông chủ, mọi người xung quanh vỗ tay vang rần, sau đó nâng tôi lên tung hô, dường như ai cũng có vẻ trút được mối giận hờn.
Lúc đó tôi vẫn trên tinh thần “Nhân ngoại hữu nhân thiên ngoại hữu thiên” mà nhắc mình không được tự cao, không cảm thấy kỹ thuật đánh bida của mình giỏi lắm. Đến lúc lên trung học, một lần nọ trên bàn bida, một mình tôi đánh thắng 7 thằng con trai, trong đó có một người được tôn xưng là siêu cơ thủ trong trường. Anh chàng trẻ tuổi kia rất giận tôi, nhịn không được òa khóc huhu.
Nhớ lại thế thôi, bây giờ nói tới trận bida trước mắt.
Nghe nói trận đấu này là do hai người chủ của câu lạc bộ vì cá cược nhau mà quyết định tổ chức, hình như chỉ là để tăng thêm không khí hội hè, chẳng phải nghiêm túc gì cho cam. Bởi vậy tổ chức khá gọn nhẹ, quy tắc thi đấu đơn giản: người tham gia vòng 1 thi đấu với các cơ thủ của câu lạc bộ, chỉ cần trong thời gian quy định đánh thắng là được thăng cấp. tuy rằng quy tắc đơn giản nhưng muốn thăng cấp cũng không dễ, do thời gian hạn chế mà phải quyết đấu nên cần tốc chiến tốc thắng.
Cơ mà cái qui định này lại là ưu thế cạnh tranh của tôi, đặc điểm kỹ thuật đánh của tôi là rất nhanh, ít nhất mọi người đều nhận xét như vậy.
Chín giờ rưỡi bắt đầu đấu, tới hơn 10 giờ rưỡi là tôi đã đứng trên bục lĩnh thưởng.
Đương nhiên mọi người cũng không cảm thấy tôi tài giỏi lắm, thực ra hôm nay trận đấu tổ chức đơn giản, người tham gia đa số đều giống tôi, không có chuẩn bị trước, tôi chẳng qua chỉ là thằng chột làm vua xứ mù mà thôi.
Ông chủ quản lý phòng bida trao một cây cơ nặng trịch vào tay tôi, tôi quăng cho Chung Nguyên một ánh mắt kiêu ngạo, anh ấy cười tới ấm áp, nhẹ nhàng kéo tay tôi.
Sau đó ông chủ công bố món quà thần bí, vừa nói ra là tôi thấy muốn bật ngửa, hóa ra thần bí