Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào?

Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào?

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341417

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1417 lượt.


Tôi nghiêng đầu nhìn Chung Nguyên, cười nói: “Ghen tị?”. Anh chàng này mặc dù có tiền đấy, nhưng cũng không phải người thích so đo với người khác, bây giờ biểu hiện thế này tất phải có ẩn tình.
Chung Nguyên kéo tôi vào lòng, bất mãn nói: “Ngốc, sau này đừng có trêu chọc đàn ông khác.”
Tôi ủy khuất: “Em đâu có, huống chi hắn có làm gì đâu.” Chẳng qua là kết bạn.
Chung Nguyên thuận tay đem chai rượu bị khinh thường kia bỏ vào thùng rác, vỗ vai tôi, nói: “Anh là đàn ông nên anh hiểu đàn ông nghĩ gì. Lực hấp dẫn của em chính em không biết được đâu.”
Được rồi, câu này xem như khen mình. Tôi cọ cọ vào lòng anh, coi như tha thứ hành vi lãng phí vừa rồi.
Phục vụ rất nhanh mang chai cay cay gì đó tới, lần này thái độ đối với Chung Nguyên còn cung kính hơn trước, chắc chai này đắt tiền đây.
Chúng tôi vừa uống rượu vừa ca hát. Tôi hát tặng Chung Nguyên bài hát mừng sinh nhật, bài này nghe thiệt vui tai. Chung Nguyên cầm ly rượu, thản nhiên cười, nét mặt hiền hòa. Tôi phát hiện tên này nếu cười thật lòng không gian trá gì thì có thể sinh ra hiệu quả sưởi ấm lòng người.
Hát hết bài, tôi cầm ly, cụng một cái với Chung Nguyên rồi dũng cảm uống sạch. Mặc dù không thích uống lắm nhưng hễ nghĩ tới một ngụm rượu bỏ đi là lãng phí tiền nên tôi rất nhiệt tình. Tâm trạng Chung Nguyên hôm nay vui, cũng không ngăn tôi lại.
Một lát sau, tôi say tới nỗi cầm không nổi cái ly, chỉ có thể nằm trên ghế sô pha, lờ đờ nhìn Chung Nguyên, cười ngu.
Chung Nguyên đang hát, ánh mắt nhìn sâu vào tôi, làm như lời bài hát mọc ra trên mặt tôi vậy. Tên này hát không gọi là hay, nhưng cổ họng tốt, bất kể là hát cái gì, trong giọng hát đều mang theo một loại ma lực độc đáo, làm cho người ta không tự giác lắng nghe.
Trong tiếng hát mê hoặc đó, tôi chậm rãi nhắm hai mắt lại.
Trên môi có cảm giác mềm mại, chắc là ảo giác rồi.

Mơ mơ hồ hồ mở to mắt, đầu hơi nhức.
Căn phòng lạ hoắc, tôi nhìn quanh đánh giá, sau đó phát hiện Chung Nguyên nằm bên cạnh. Tên này đang ôm tôi, hai mắt sáng rực nhìn tôi chằm chằm, một chân còn gác lên người tôi. Áo sơ mi của anh nhăn nhăn, hai nút trên cùng mở ra, lộ ra phần cổ và xương quai xanh.
Nói cách khác, hai người chúng tôi nằm chung một cái giường, đắp chung một cái chăn.
Ak …
Một giây, hai giây, ba giây ….
Sau nửa phút, đầu óc nặng nề của tôi rốt cục hiểu được điều này có ý nghĩa gì.
Lòng tôi chùng xuống, kích động hỏi: “Em em em … anh …. Chúng ta …?”
Chung Nguyên thản nhiên cười, nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Ngày hôm qua em uống say, bạo lực với anh.”
Trong lòng tôi vang lên một tiếng sấm, ầm, ầm …
Trái tim đập bình bịch không ngừng, trong đầu rối loạn, sắc mặt lúc đó mà chính mình nhìn được chắc cũng thấy coi không nổi.
“Nhưng mà anh thà chết không chịu khuất phục.” Chung Nguyên nói xong càng ôm chặt tôi.
Tôi thở phào một hơi, thân thể cứng ngắc thả lỏng được một chút.
“Vậy bây giờ” Chung Nguyên giơ tay lên vuốt má tôi, nhẹ nhàng, nhíu mày nhìn tôi, ánh mắt nóng bỏng, cười mê hoặc: “Bây giờ, anh có thể mời em bạo lực anh không?”






Chung Nguyên nói: “Bây giờ, anh có thể mời em bạo lực anh không?”
Tôi: “…”
Chung Nguyên không đợi tôi nói gì, đột nhiên lao tới hôn phủ lên miệng tôi, miết nhẹ hai môi, sau đó hôn lên tai rồi xuống cổ, mãnh liệt không ngừng.
Tôi bị tấn công tới nỗi mặt nóng lên, nhưng cũng còn giữ được một chút lí trí, cố sức đẩy anh: “Cấm, cấm lộn xộn trước hôn nhân …”
Chung Nguyên phẫn nộ ngẩng đầu, một tay chống bên cạnh người tôi, một tay nhẹ nhàng vuốt mấy lọn tóc lởm chởm trên trán, hôn lên trán tôi, sau đó nhìn tôi u oán nói: “Chừng nào chúng ta mới kết hôn?”
Tôi đảo mắt, không biết trả lời vấn đề này như thế nào, nói thực là còn chưa có nghĩ tới. Dưới ánh mắt ép cung của Chung Nguyên, tôi do dự một lúc, chần chờ đáp: “Cái này … dù sao cũng phải chờ tốt nghiệp xong đã chứ?”
Tôi: “…”
Tôi dựa vào lòng anh, nắm tay anh, vừa nghịch ngợm mấy ngón tay vừa bất mãn nói: “Còn chưa có cầu hôn mà?”
Chung Nguyên nắm lấy bàn tay nghịch ngợm của tôi, âm trầm nói: “Em không muốn sao?”
Tôi gãi gãi đầu, do dự nói: “Cái này … chúng ta … có phải nhanh quá không?”
Chung Nguyên: “Nhanh? Anh hận không thể tìm lấy một cái đinh đóng em vào người anh luôn cho rồi.”
Tôi: “…”
Chung Nguyên à, anh đúng là người có trí tưởng tượng phong phú ><
Chung Nguyên thấy tôi không trả lời, nâng cằm tôi lên bắt tôi phải đối diện với anh, hai mắt anh nhìn thẳng vào tôi, nguy hiểm nói: “Nói, em rốt cuộc có bằng lòng gả cho anh không?”
“Em … ak, bằng lòng, đồng ý …”
Chung Nguyên nhất quyết không tha: “Đồng ý cái gì?”
Tôi chỉ đành đáp cho đủ câu: “Em đồng ý gả cho anh mà.”
Tưởng rằng trả lời thế sẽ được thả ra, ai dè tên này lại cuồng lên lao vào ra sức hôn.
Tôi có điểm dở khóc dở cười, Chung Nguyên kia, có ai cầu hôn như ngươi không … Nghĩ tới đây tôi hơi bị tủi thân, tức mình há mồm cắn đồ đáng ghét kia một cái, kết quả có người càng bị kích động


XtGem Forum catalog