Tổng hợp những câu chuyện hay nhất
Người Láng Giềng Của Ánh Trăng
Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342407
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2407 lượt.
.
Bây giờ đã là buổi trưa, ánh nắng chói chang rọi qua tấm kính, mang lại cảm giác nóng bức vô cùng. Cẩn Tri và Nhiếm Dư ngồi bệt dưới sàn máy bay, không ai nói một lời. Ở đằng trước, Ứng Hàn Thời ngồi ở vị trí điều khiển, sắc mặt không chút cảm xúc. Hoàng đế ngồi bên cạnh, gương mặt không lộ vẻ vui mừng hay đắc ý mà thâm trầm khó đoán.
Bất kể hận đối phương đến tận cốt tủy, hận hắn đã khiến mình và Ứng Hàn Thời bị thương nặng nhưng Cẩn Tri không thể không thừa nhận, mang thân phận tôn quý, Hoàng đế có ý chí sắt đá và kiên định vô cùng. Trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc mà hắn vẫn có thể nhanh chóng phán đoán và nghĩ cách xoay chuyển tình thế. Tiêu Khung Diễn từng nói Hoàng đế tâm tư thâm trầm, tàn nhẫn và quyết đoán, xem ra không sai chút nào.
“Tinh Lưu, nếu ngươi còn hành động thiếu suy nghĩ, ta sẽ giết cô ta trước rồi giết ngươi sau.” Hoàng đế cất giọng lạnh nhạt.
“Không đâu !” Ứng Hàn Thời đáp.
“Con chip và kho gen đang ở đâu?”
“Thành phố Giang.”
Khoang máy bay lại im lặng như tờ. Cẩn Tri dõi theo bóng lưng Ứng Hàn Thời, lồng ngực tắc nghẽn. Đột nhiên tay bị nắm chặt, cô liền quay sang Nhiếm Dư. Nhiếm Dư nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp nhưng không nói một lời.
Chiếc máy bay nhanh chóng quay về thành phố Giang. Người dưới mặt đất nếu có để ý cũng chỉ nhìn thấy một cái bóng vụt qua mà thôi.
Thành phố Giang với câu cầu lớn, vô số tòa nhà cao tầng và dòng xe cộ dày đặc trên đường phố. Cẩn Tri có chút ngơ ngẩn. Thì ra, thế giới chân thực và náo nhiệt này đã cách xa cô đến thế.
Máy bay đáp xuống rừng cây ở bên hồ nước. Nơi này không mấy kín đáo nhưng Ứng Hàn Thời chẳng có thời gian bận tâm, anh và Cẩn Tri đi về phía ngôi biệt thự cách hồ nước không xa. Hoàng đế và Nhiếm Dư đi theo sau.
Đoán lần này không có cách nào thoát khỏi, Cẩn Tri nắm chặt tay Ứng Hàn Thời. Anh giữ im lặng, vẻ mặt hết sức nghiêm nghị. Điều này khiến Cẩn Tri có chút đau lòng. Cô muốn nói với anh, dù thất bại nhưng anh đã tận tâm tận lực rồi. Cô muốn anh đừng trầm mặc như thế, muốn anh đừng tự trách mình. Trong tình huống này, giữ mạng sống mới là điều quan trọng nhất.
Tựa như phát giác ra tâm trạng của cô, Ứng Hàn Thời liền nắm trọn bàn tay cô, động tác hết sức dịu dàng. Trong lòng xót xa nhưng Cẩn Tri vẫn nở nụ cười rạng rỡ với anh.
Bốn người nhanh chóng về đến ngôi biệt thự. Người bảo vệ đang đi tuần liếc qua bọn họ nhưng không lại gần hỏi han. Ứng Hàn Thời mở cửa, nói: “Đồ ở tầng trên.”
Hoàng đế dừng lại ở cửa, đảo mắt một vòng: “Bên trong không có ai à? Người máy của ngươi đâu rồi?”
“Tôi không chắc có thể chiến thắng bệ hạ nên đã giải tán mọi người.” Ứng Hàn Thời đáp.
Hoàng đế lặng thinh. Từ trước đến nay , mỗi khi đối mặt với hiểm nguy, lo lắng cho sự an toàn của mọi người vốn là một tác phong ngu xuẩn của Tinh Lưu. Hắn bắt Ứng Hàn Thời một mình vào nhà lấy đồ, còn hắn và hai cô gái đợi ở bên ngoài. Hắn tin, bây giờ Ứng Hàn Thời không dám cũng chẳng thể giở bất cứ trò gì với hắn.
Ứng Hàn Thời nhanh chóng đi xuống, giao con chip và hộp bảo quản gen cho Hoàng đế, sau đó kéo Cẩn Tri ra sau luwg mình. Bốn người đối mặt nhau.
Hoàng đế kiểm tra đồ kĩ càng. Con chip đúng là sáng hơn và thật hơn ở trong không gian hư ảo. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt trở nên lạnh lùng: “Đi thôi!”.
**
Theo yêu cầu của Hoàng đế, Ứng Hàn Thời kiếm một chiếc máy bay lành lặn, cả bốn người lại đi lên trên đó. Bây giờ đã lấy được con chip và kho gen, ý định của Hoàng đế rất rõ ràng: Nếu đã không thể lôi kéo Tinh Lưu về phía mình thì chỉ còn cách giết chết đối phương. Bằng không đến khi sức khỏe của Tinh Lưu bình phục thì chẳng khác nào thả hổ về rừng.
Máy bay lao vào tầng mây, bầu trời trở nên u ám. Trong khoang vô cùng yên tĩnh. Hoàng đế ngồi ở ghế lái phụ, lặng lẽ hút thuốc. Không ai biết hắn đang nghĩ gì và dự định tiếp theo của hắn là gì.
Máy bay nhanh chóng tới khu vực miền tây. Nhìn từ trên cao xuống, thượng nguồn sông Trường Giang như một dải lụa dài và hẹp.
‘Chuẩn bị cú nhảy vượt không gian ngoài vũ trụ” Hoàng đế hạ lệnh.
Ứng Hàn Thời không nhúc nhích: “Bệ hạ hãy thả Cẩn Tri trước. Tôi sẽ đi cùng người”.
Cẩn Tri lập tức lắc đầu: “Không! Em sẽ đi cùng anh!”
“Tiểu Tri!” Ứng Hàn Thời ngắt lời cô: “Hãy nghe lời anh!”
“Không!”
Hoàng đế chau mày. Đúng lúc này, Nhiếm Dư ngồi ở sau đột nhiên rút ra con dao găm kề vào cổ họng mình, cất giọng run run: “Đầu Gỗ! Anh hãy thả họ đi! Vừa rồi, họ đã cứu mạng em!” Cô kiếm được con dao ở trên chiếc máy bay ban nãy.
Hoàng đế trợn mắt, nghiêm giọng: “Em làm gì vậy?”
Cẩn Tri vừa định lên tiếng ngăn cản, Nhiếm Dư liền nhìn cô bằng ánh mắt kiên định rồi ấn con dao vào cổ, máu lập tức rỉ ra ngoài: “Anh mau để họ đi đi!”.
Đúng lúc này, Ứng Hàn Thời nhanh như chớp bật khỏi ghế ngồi, lao về phía Cẩn Tri. Cẩn Tri vừa được anh ôm vào lòng, cửa khoang tự động mở ra. Hai người liền rơi xuống dưới. Hoàng đế tức giận, định tung người truy đuổi. Nào ngờ trước đó, trước đó Ứng Hàn Thời đã thiết lập sẵn lộ trình nên chiếc máy bay nghiêng ngả dữ dội. Nhi
