Tác giả: Tinh Oánh Tinh Oánh
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341324
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1324 lượt.
phòng không nói gì, tinh thần có chút chán chường. Anh là đàn ông, không có việc gì thì chuẩn bị cái đó làm gì chứ, “Tiểu Điểu, anh bảo đảm sẽ không làm gì, chỉ ngủ thôi có được không.” Trong phòng không có tiếng động, anh nói tiếp, “Em biết anh đã quen ngủ giường rồi, ngủ ở sofa căn bản anh không ngủ ngon được.”
“Vậy em ngủ ở sofa.”
Trương Cảnh Trí nghe Thái Niểu muốn ngủ ở sofa, cô hé cửa phòng, anh nhanh chóng đẩy cửa, Thái Niểu lảo đảo một cái, Trương Cảnh Trí nhanh tay bước đến ôm cô vào lòng, trực tiếp ném cô lên giường. “Tiểu nha đầu nghịch ngợm dám nhốt anh ở ngoài, có nhận sai không? Nhận sai không!”
Thái Niểu bị anh chọc lét cười đau cả bụng, dù cô có đẩy thế nào, tay anh vẫn chọc được, “Em sai rồi, sai rồi, sau này không dám nữa.”
Trương Cảnh Trí nhìn cô cười đến đỏ cả mặt, lật người cô lại nằm bên cạnh cô, ôm cô thật chặt. “Tiểu Điểu, còn mười ba ngày nữa.”
Thái Niểu thở mạnh, còn mười ba ngày nữa là sinh nhật của ba rồi.
“Quà tặng, anh đã chuẩn bị rồi, sẽ chờ em dẫn về nhà.” Trương Cành Trí nhìn cô, ánh mắt thâm thúy nói.
Thái Niểu nghe thế bật cười thành tiếng, “Anh không phải ăn vạ.” Hừ, anh hừ một tiếng, kéo chăn trùm lên hai người, “Anh muốn ngủ, không cho náo loạn!” Nói xong, thật sự ngủ.
Trương Cảnh Trí đối với cô luôn luôn bất đắc dĩ, chỉ có thể ôm cô chặt hơn, đè nén dục vọng đang kêu gào.
Ngủ đến nửa đêm, Thái Niểu cuộn người lại, ý thức không thanh tỉnh mặt tái nhợt, Trương Cảnh Trí với tay mở đèn trên đầu giường, “Tiểu Điểu, chổ nào không khỏe?”
“Đau.” Cô ríu rít nói, bị ánh đèn làm tỉnh, mở mắt ra, tay nhỏ bé ôm lấy bụng, mặt mũi trắng bệch.
Trương Cảnh Trí bị cô hù sợ, xốc chăn chuẩn bị đem cô đi bệnh viện, khi Thái Niểu động thân thể, cảm giác được phía dưới trào ra một dòng nước nóng nóng. Đẩy anh ra, nhanh chóng nhảy xuống giướng chạy thẳng vào tolet.
Trương Cảnh Trí mới đầu còn kinh ngạc, nhưng khi nhìn thất trên giường có một vết màu hồng, thở một hơi, có chút thất vọng.
Thái Niểu đi ra ngoài nhìn thấy Trương Cảnh Trí ngồi ở đầu giường, cô đi tới, sờ sờ mặt anh, “Nỗi lo đã được giải tỏa, anh có thấy vui không?”
Anh đúng thật là không vui nổi. Kéo cô vào chăn, bàn tay đặt ở trên bung cô, “Còn đau không?”
Thái Niểu gật đầu một cái, co vào lòng anh nhắm mắt lại, ngay lúc Trương Cảnh Trí tưởng cô ngủ thiếp đi, lại nghe cô nói nhỏ, “Sau này, em muốn sinh một đứa con gái.”
Một câu nói này, lập tức xua tan nỗi thất vọng của anh.
“Được.”
Cô mơ hồ nghe thấy anh câu trả lời của anh, trong lúc mơ màng ngủ vẻ mặt đều mang theo nụ cười.
Ngày nghỉ, trường học bận đón học sinh mới, công việc chồng chất, Thái Niểu và Lưu Chí một người thì đi làm, một người thì chờ đi công tác. Sắp tới sinh nhật của ba, nên Thái Niểu đã xin, đổi ca với Lưu Chí.
Trương Cảnh Trí đã sớm sắp xếp nên chuẩn bị gì khi về nhà, trước khi hai người đến Bạch Kỳ Trấn đã tặng quà, là hai chai rượu Mao Đài. Lần này Trương Cảnh trí cho tài xế chở mình và Thái Niểu, trên đường về, đường tương đối vắng, buổi trưa lên đường, chưa tới giờ cơm tối đã đến nơi. Nhìn thấy cảnh vật quen thuộc, Thái Niểu liền nắm chặt tay.
Trương Cảnh Trí ở sau cầm lấy tay của cô, “Đừng sợ.”
Thái Niểu gật đầu một cái, hít một hơi thật sâu, rồi mới bước ra khỏi xe.
Cô nhấn chuông cửa nhà mình mà người run run, nếu không phải là anh nắm tay cô , không chừng cô đã chạy trốn mất rồi.
Thái Lam Thiên mở cửa, vừa nhìn thấy cô thì chân mày nhăn lại, nhưng khi nhìn thấy Trương Cảnh Trí thì chân mày lập tức giãn ra: “Tiểu Út, sao cháu cũng tới, có việc gì thì gọi điện cho chú qua nhà con là được rồi”.
“Tài xế Thái, sinh nhật vui vẻ, cháu biết hôm nay sinh nhật chú, nên tự mình đến đây”. Anh nói xong liền từ trong tay đưa ra quà tặng: “Cháu biết chú thích uống trà Thiết Quan Âm, còn rượu Mao Đài là của Bạch Kỳ Trấn tặng chú”.
“Thư ký Bạch khách sáo quá, hai cháu đều bận rộn, lại cố ý mang quà sinh nhật đến cho chú, chú thật sự là…”.
“Đây là việc cháu cần phải làm”. Anh tiếp lời nói, ba Thái mời anh vào nhà ngồi, rồi kêu cô đi châm trà.
“Vu lão sư tay nghề vẫn tốt như vậy, con ở bên ngoài đã muốn vào nếm món ăn của lão sư, đây là món cải trắng kho thịt mà con thích nhất”. Anh cười nói, gắp một miếng cải trắng kho thịt bỏ vào miệng.
Vu Việt thấy anh ăn ngon như vậy rất vui vẻ, “Vậy con ăn nhiều một chút, khi nào muốn ăn nữa thì cứ nói, Vu lão sư nhất định làm cho con ăn”.
“Aizz, chính là con làm vậy cũng không được, con không thể chỉ vì ăn một món ăn mà từ Cảnh Giang trở về nhà, nếu Vu lão sư có thể cùng con đi Cảnh Giang là tốt nhất”. Anh cảm thấy rất hối tiếc.
Vu Việt cười cười “Chúng ta ở nơi này đã quen, nếu như cô đi, mẹ con liền cô quạnh, hai chúng ta cùng nói chuyện, đọc sách, như vậy vẫn tốt hơn à. Để cô chỉ dẫn Tiểu Điểu cách làm, con muốn ăn, Tiểu Điểu sẽ làm cho con”.
“Như vậy là tốt nhất”. Anh không khỏi cao hứng.
Ngược lại ba Thái nhíu mày: “Tiểu Út nói giỡn bà cũng tưởng thật, tiểu Út