Tác giả: Tinh Oánh Tinh Oánh
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341416
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1416 lượt.
ành thông gia rồi." Trương Cần nâng chén, thấy Thái Lam Thiên ngồi im, khóe miệng bĩu một cái, "Coi như là nể mặt ta đi!"
"Không dám, không dám." Thái Lam Thiên có vẻ khó chấp nhận, nhưng chỉ có thể nâng chén. Uống một ly rượu này, hôn sự coi như đã định.
Thái Niểu nhìn cha uống xong rượu, hốc mắt đỏ lên: "Cha, con xin lỗi."
Thái Lam Thiên không lên tiếng, Trương Cảnh Trí đứng lên, "Cháu sẽ đối tốt với Tiểu Điểu... chú Thái.." Gọi một tiếng "chú" khiến Trương Ngọc Thành nhất thời không nhịn được là người đầu tiên cười ra tiếng. Không khí bế tắc chớp mắt biến mất, Thái Lam Thiên từ chối không dám nhận, nhưng Trương Cần ngăn ông lại.
"Muốn kết hôn với Tiểu Điểu nhất định phải đổi cách xưng hô, sau này còn phải gọi ông một tiếng ba!" Trương Cần vừa nói vừa có ý tốt trừng cháu trai một cái, sau đó nhìn mọi ngời trên bàn "Nên đổi cách xung hô đổi cách xưng hô, tuy rằng xưng hô không quan trọng nhưng phải chú ý."
"Dạ biết ạ, thưa ba." Trương Cảnh Diệu đồng ý trước, Trương Ngọc Thành không muốn, nhanh chóng hét lên: "Cậu út lấy tiền đổi cách xưng hô con mới đổi."
"Vậy cháu trước tiên gọi một tiếng thím út cậu nghe thấy mới có thể cho." Trương Cảnh Trí đương nhiên không muốn làm người chịu thua thiệt.
Trương Ngọc Thành híp mắt cười, vẻ mặt chẳng khác nào gian thương, không đợi mọi người phản ứng lại, thật sự đứng lên vô cùng trịnh trọng gọi Thái Niểu một tiếng "Thím út".
Thái Niểu khó xử vô cùng, đáp lại cũng không đúng, không đáp lại cũng không đúng. Mọi người trên bàn nhìn thấy, cũng bị bọn nhỏ huyên náo lắc đầu bật cười. Trương phu nhân không muốn nhìn thấy tiểu Điểu khó xử, ôm cô cười nói, "Mấy đứa muốn ồn ào thì đi chỗ khác chơi, da mặt tiểu Điểu mỏng, ai dám trêu trọc con bé ta sẽ xử lí người đó."
Trương Ngọc Thành lấy tay che miệng, "Nhìn xem nhìn xem, cô ấy cũng chưa phải là con dâu mà đã thiên vị rồi, bà nội, mọi người đều nói cháu trai là cháu đích tôn, là sinh mạng của bà nội. Cháu là cháu đích tôn và thím út trong lòng bà rốt cuộc ai mới quan trọng!"
"Cháu bây giờ xếp số hai đứng sau đi, tiểu Điểu nhà chúng ta là quan trọng nhất." Bà nội cười ha hả nói xong, giơ đũa gắp cho tiểu Điểu một miếng món đường củ sen mà cô thích ăn nhất, "Ăn cơm đi, đừng nghe mấy đứa nói linh tinh."
"Con cảm ơn bà nội." Tiểu Điểu nhỏ giọng nói, nhưng vừa nói xong thì Trương Cảnh Trí và Trương Ngọc Thành lên tiếng trách cứ.
"Còn gọi bà nội."
Thái Niểu khó xử, gọi nhiều năm như vậy, rất khó sửa.
Xưng hô khác thật khó khăn, với lại cũng là sau này, chứ không phải ngay bây giờ, Trương phu nhân trợn mắt nhìn mọi người một cái, lần nữa bênh vực cô, "Gọi thế nào cũng chỉ là một người, đều là cục cưng bảo bối của mẹ."
"Đúng là cái nhà thiên vị lệch." Trương Ngọc Thành giở tính trẻ con bĩu môi.
"Chờ cháu mang cháu dâu về nhà, bà cũng sẽ thương như vậy." Một câu nói, Trương Ngọc Thành lập tức ngậm miệng, rụt cổ lại
Trương Cảnh Diệu nhìn thấy nhắc tới hôn sự con trai lập tức rụt cổ lại lắc đầu thở dài. Trương Ngọc Thành và Trương Cảnh Trí cùng nhau lớn lên, hai người một trầm ổn một hiếu động, tính tình tính khí đều không giống nhau, duy chỉ có chuyện kết hôn muộn, ngược lại cực giống nhau. Bạn gái Trương Ngọc Thành nhiều vô kể, nhưng lại không có một ai chấp nhận được.
Ăn cơm tối xong, Trương Cần kéo Thái Lam Thiên đi tới bàn cờ, Thái Niểu cùng mẹ rửa xong bát đũa, ra khỏi phòng bếp thì phát hiện ra bên ngoài có nhẹ nhàng rơi, "Năm nay tuyết rơi sớm thật!"
"Bản tin thời tiết có nói không khí lạnh tràn về, sẽ có tuyết rơi." Trương Cảnh Trí đứng sau cô, "Mùa đông năm nay có thể sẽ rất lạnh."
Thái Niểu quay đầu lại nhìn anh, "Không sợ, nếu lạnh như vậy, em lập tức chui vào lòng anh." Nơi đó vĩnh viễn ấm áp như vậy, có lạnh hơn nữa cô cũng không sợ.
"Một lời đã định." Bởi vì trong ngực có cô, cho nên có lạnh hơn nữa anh cũng không sợ,
Hai người nhìn nhau, trong ánh mắt tuyệt đối không thể chứa thêm ai khác. Tình yêu rất nhỏ, nó không thể chứa được bất cứ ai khác ngoài đối phương, tình yêu cũng rất lớn, nó có thể bao dung mọi chuyện của đối phương.
"Này này này, cháu nói hai người có thể khắc chế một cái có được hay không, trong phòng này còn có rất nhiều người, không cần đắm đuối đưa tình nhìn chăm chú đối phương như vậy có được hay không?" Trương Ngọc Thành nói chen vào.
Mặt Thái Niểu đỏ lên, cúi đầu.
Trương Cảnh Trí trừng mắt nhìn cháu trai, sau đó xoay người lại cầm tay Thái Niểu, lông mày nhếch lên, "Ghen tị thì nhanh tìm người đem về đi." Nói xong, dắt Thái Niểu trở lại phòng khách, ngồi vào đám phụ nữ nói chuyện phiếm.
Trương Ngọc Thành phình mặt tức giận nhưng cái gì cũng không nói. Trong lòng quyết định, hết năm nay, cậu nhất định sẽ tìm người đem về! Rầm rì! Một cô dâu mà thôi, tưởng chuyện gì lớn!
Sau khi tiễn cả nhà Thái Niểu về, Trương Ngọc Thành nấu cà phê cho cả Trương Cảnh Trí, trong nhà chỉ có hai người bọn họ uống cà phê, những người còn lại đều uống trà.
“Cậu út, cháu đến m