Tác giả: Tinh Oánh Tinh Oánh
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341296
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1296 lượt.
ng sẽ không cảm thấy tốt hơn. Lưu Ly an ủi cô, nhưng giờ phút này cũng không biết nói gì.
Trương Cảnh Trí cũng nhận được điện thoại của ba mình, nhưng ông ấy không có rống lên, chỉ là bình thản hỏi anh có tính toán gì không. Anh chỉ nói hai chữ “kết hôn”, ông liền hiểu con trai mình đã quyết tâm làm vậy, ông thông minh không tỏ vẻ gì.
Tối về nhà, cô lo lắng không thôi, chờ anh về nhà liền hỏi phản ứng của người nhà như thế nào. Nhìn thấy bộ dáng khẩn trương của cô, anh liền bật cười, kéo cô ngồi xuống: “Mất ngựa lần nữa không biết phúc hay hạo, lúc trước không phải trong nhà đều giả bộ không biết chúng ta ở chung một chỗ sao, giờ thì hay rồi, phóng viên cũng đã truyền ra xem họ còn giả vờ được nữa không?”
“Cũng không phải là chuyện tốt đẹp gì.” cô cũng không nghĩ sâu xa đến như vậy.
Anh cười rộ lên, bóp nhẹ mũi cô, căn bản là cô không có sợ hãi chuyện này.
thật ra thì lúc nhận được điện thoại của người trong nhà, anh đã nghĩ tương kế tựu kế, dù gì chuyện cũng đã phát sinh rồi, anh liền làm lớn chuyện lên, làm cho mọi người đều biết, xem ai còn dám ngăn cản anh cùng Tiểu Điểu kết hôn. Sau khi cưới, lời đồn đãi tự sẽ mất. Nếu không cưới, đường sự nghệp của anh bị trì hoãn lại, là Thái gia hay nhà mình đều khó ăn nói.
Trong lòng anh tính toán như vậy, nhưng lại không đem chuyện này nói cho cô biết, nha đầu này là người thành thật, da mặt mỏng, đối với người nhà Thái gia sẽ không tính toán thiệt hơn, anh chị hai nhà mình thì khó nói, nếu như có người nào lúc này nói này nói kia với cô, vài ba lời là có thể đem mọi chuyện nói ra.
…..
Bạch Kỳ Trấn xử lý xong chuyện về báo chí thì đến học viện đón Lưu Ly tan tiệc về nhà. Hai người nhắc đến Tiểu Điểu đều không nhịn được cười. “Phó thị trưởng Trương lần này lại làm cái gì?” Tiểu Điểu là người hơi ngu ngốc, Lưu Ly không như vậy, chuyện này đâu phải dễ dàng thành chuyện lớn như vậy, có thể làm cũng có người đứng sau, rõ ràng là do có người bày mưu.
“Có thể làm gì. Tất nhiên là cùng người nhà đấu tranh.” Bạch Kỳ Trấn cởi áo khoát, mặc đồ ở nhà. “Em cũng đừng nói bậy với Tiểu Điểu, lãnh đạo bên đó có sắp xếp.”
Lưu Ly bĩu môi, cô cũng không có thời gian rảnh rỗi như vậy. Đem tây trang của Bạch Kỳ Trấn để sang một bên rồi níu lấy ống tay áo anh ta: “Lão Bạch đồng chí, lễ mừng năm mới năm nay anh ở Cảnh Giang hay là dẫn em về nhà anh.”
Bạch Kỳ Trấn cười, kéo cô ngồi xuống “Nóng vội rồi sao.”
Lưu Ly một chút cũng không ngượng ngùng, trực tiếp ngồi lên đùi anh. Ngay lúc Bạch Kỳ Trấn muốn làm cô, thì cô chậm rãi mở miệng: “hiện tại em không vội, đợi bụng em lớn lên, thật sự là không kịp nữa rồi.”
Bụng.
Lớn!
Bạch Kỳ Trấn thân hình cứng đờ, lát sau mới trở lại bình thường, mừng như điên ôm lấy cô: “Em mang thai.”
Lưu Ly sờ bụng, nhếch môi cười, dường như không vui mừng lắm vì chuyện này, hơi bất đắc dĩ nói: “Cực kỳ chính xác, con trai của anh đã ở trong bụng em được sáu mươi ngày rồi.”
Đó là được hai tháng, Bạch Kỳ Trấn chỉ kém là cất tiếng hoan hô, ôm cô thật cẩn thận: “Anh phải nói cho lão Bạch, không không không, chúng ta phải đi lĩnh chứng trước, không được, thừa dịp bụng của em chưa lớn, chúng ta liền làm hôn lễ…”
Lưu Ly lần đầu nhìn thấy anh nói chuyện không mạch lạc như vậy, trong tim rất vui vẻ, cuối cùng trực tiếp sử dụng môi của mình để ngăn anh không nói thầm nữa: “Lão Bạch, gặp được anh thật tốt.”
Lưu ly đã từng nghĩ đến, nếu như không gặp Bạch Kỳ Trấn, cô sẽ không có ý niệm kết hôn. Chỉ là cũng may cô gặp được anh. Ngay trong lúc cô sắp rơi xuống đáy cốc , đã chuẩn bị xong thì lại gặp được anh, yêu anh, gả cho anh. Có lẽ sâu xa trong đó là do duyên phận đi, mấy năm trước, thời điểm cô rơi xuống cứ nghĩ mình sắp chết lại ngã vào lòng anh, mấy năm sau, cô sống lại lần nữa thời điểm đó cũng gặp lại anh, hai lần giống nhau bị tổn thương sâu sắc, đều gặp được anh nên cô hiểu được hạnh phúc không dễ có, nếu có được thì nên quý trọng.
Nghĩ đến bộ dáng lúc anh biết cô có thai thì vui vẻ đến cả đêm không ngủ, Lưu Ly cảm thấy thích tiểu tử trong bụng này rồi, trên bụng vẫn còn lưu lại hơi ấm do anh vẫn nằm trên bụng cô nghe thanh âm thai nhi nhưng lại không nghe được gì. Cô cười rộ lên, người đàn ông có con, liền trở thành như một đứa trẻ.
Bởi vì xe đưa đi bảo trì, Lưu Ly đón taxi đi quán bar 101. Vào cửa, đi thẳng lên lầu. Trên lầu yên tĩnh khác thường, nhưng cô biết anh ta đang ở trong.
Không cần gõ cửa, Lưu ly đẩy cửa vào, Lưu Khải đang ngồi trên ghế salon, khoác một cái áo khoác màu xanh lá cây của quân đội, làm cho người ta có cảm giác vương giả. Trái tim cô chua chát, năm đó sao mình không khuất phục với khí chất của anh.
Có thể ra vào cửa phòng của anh như vậy chỉ có một người, không cần nói Lưu Khải cũng biết là ai, không cần ngẩng đầu lên. Anh nghiêng mặt hỏi: “Có chuyện gì sao”.
Hạnh phúc là tốt rồi, đây là lời duy nhất mà anh có thể chúc phúc, anh ta đi tới cửa sổ, nhìn theo bóng lưng cô rời đi, ánh sáng chợt lóe lên trong mắt