XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342871

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2871 lượt.

n thấy một bóng dáng quen thuộc ngồi ở chỗ đó, cúi đầu, từ chỗ của anh chỉ có thể nhìn một nửa gương mặt của cô, mày nhíu chặt, nhìn chăm chú vào chiếc bánh ngột một lúc lâu, mới uống một ngụm trà sữa.
Anh vòng qua bàn đi vào trong bếp lúc trở ra tới trước mặt cô thì trong tay đã cầm một li trà sữa.
Cô đưa mắt nhìn anh ta, ánh mắt có chút u sầu, vành mắt ửng đỏ, hốc mắt có chút sưng.
“Cô làm sao vậy?” Anh kéo ghế, ngồi đối diện cô, mở miệng.
Hoan Nhan cúi đầu, lúc ngẩng đầu lên vẻ mặt đã bình tĩnh lại, mỉm cười nhìn anh ta: “Trong vòng một ngày, tôi xem được hai màn kịch vui, nhưng là, anh đối với phụ nữ cũng quá tuyệt tình.”
Quý Duy An sững sờ, trong nháy mắt bừng tỉnh, hiểu được ý của cô, anh hơi nhướng mày, con ngươi có chút ảm đạm: “Tôi không thích, chia sẻ tình cảm với người khác.”






Hoan Nhan kinh ngạc nhìn vẻ mặt anh tuấn của anh ta, một người đàn ông hoàng kim lại muốn tình cảm thuần túy? Mà thứ đó, là thứ mà cô cũng đang cầu xin, đau khổ tìm kiếm.
“Con gái cũng nên suy nghĩ cho tương lai, đó là vấn đề hợp tình…” Hoan Nhan lắp bắp mở miệng.
Quý Duy An cười nhạt: “Tôi biết rõ, nhưng cô cũng thấy, có xe hay không có xe, cũng đại biểu cho phụ nữ có tình yêu hay không có tình yêu.”
Hoan Nhan không biết nói gì, cúi đầu uống trà sữa, mùi thơm ấm áp lan xâm nhập trong đáy lòng, xua tan cái lạnh trong cơ thể cô. Điện thoại trong túi vẫn yên lặng, anh ngay cả giả bộ quan tâm cũng không có.
Cô không phải là vợ của anh ta, mà chỉ là một người phụ nữ ở chung nhà bị anh ta coi như là không khí.
Từ xa cô đã nhìn thấy cửa sổ lầu hai không có ánh đèn, anh ta không về, hoặc đã ngủ, Hoan Nhan bước nhẹ chân, đi lên cầu thang tới phòng tắm xa nhất, tắm rửa, đổi áo ngủ nằm trên giường đã mười hai giờ, cô nghĩ cô sẽ trằn trọc khó ngủ, nhưng không ngờ cô ngủ rất nhanh… Thời gian nghỉ kết hôn cũng sắp hết, cô chuẩn bị đi làm, tránh ở nhà ăn năn hối hận hoàn toàn biến thành oán phụ!
Đúng bảy giờ dậy, cô dọn dẹp vệ sinh cá nhân, lại nhìn áo ngủ trên người, quần áo cô đều để ở phòng ngủ, cũng không thể mặc quần áo ngủ đi làm.
Do dự chốc lát, cô sửa sang đầu tóc, kéo cửa phòng khách đi ra ngoài, dưới lầu truyền đến âm thanh rửa chén đĩa của chị Tần, cô cảm thấy may mắn, chắc anh ta đã xuống lầu vừa đúng lúc cô có thể về phòng thay đồ.
Kéo của phòng, quả nhiên không có bóng người, Hoan Nhan nhanh chóng mở tủ quần áo, ngón tay chạm vào những bộ quần áo xinh đẹp không khỏi lắc đầu, có vẻ quá sang trọng, suy nghĩ một lúc, cô chọn một cái áo sơ mi màu trắng tiện tay cầm một cái quần bò màu vàng nhạt, như vậy đơn giản hơn nhiều!
Tiện tay cởi áo choàng tắm, để trên sofa, cô tìm áo lót ở trong tủ, sau khi nhìn thấy giá tiền không khỏi tặc lưỡi, chỉ một cái áo lót cũng đủ cho cô dùng trong hai tháng.
Hai cánh tay vòng ra sau, thân thể hơi nghiêng về phía trước, Hoan Nhan cố gắng cài móc áo, cái áo này lại còn có ba hàng móc gài.
Lúc Thân Tống Hạo đẩy cửa phòng tắm ra ngoài, nhìn thấy một màn kiều diễm, cô toàn thân không có mảnh vải quay lưng về phía anh, ánh sáng xuyên qua cửa sổ chiếu lên lưng cô, khiến làn da cô được bao phủ bởi ánh nắng vàng óng ánh…Người hơi nghiêng về phía trước, càng giống như là cố ý muốn người khác yêu thương, làm cho hạ thể của anh nhanh chóng nổi lên phản ứng.
Cô không nghe thấy tiếng dép dẫm trên thảm, vẫn đấu tranh cùng móc khóc, trên trán lấm tấm mồ hôi, khiến cô có chút nóng nảy, động tác trên tay càng thêm lúng túng, thiếu chút nữa làm trầy da…
Anh vô cùng cay nghiệt, không nhanh không chậm nói khiến Hoan Nhan tức giận, toàn thân run rẩy.
“Chỉ là, chúng mừng cô, cô thành công, cô biết rõ đàn ông buổi sáng không chịu được dụ hoặc, cho nên, tôi chỉ có thể gắng gượng giúp em….” Ngón tay anh dao động xuống phía dưới, tặc lưỡi: “Em ngay cả áo lót cũng không mặc, thật là càng dễ dàng….”
Hoan Nhan cố gắng kiềm chế đau xót cùng lạnh giá, cô đè lại tay anh, vẻ mặt bình thản: “Thật ngại, buổi sáng khi rời giường tôi lại không có hứng thú, hơn nữa tôi muốn đi làm, không có thời gian, nếu như anh muốn làm, tôi có thể giúp anh gọi điện kêu người tới.”
Cô nhẹ nhàng gạt tay anh ra, nhìn ra ánh mắt anh chứa đựng tức giận, kéo áo khoác tắm, buộc lại, sau đó cầm quần áo, đi ra ngoài.
“Thế nào, em vì chiếm giữ vị trí này, ngay cả đi tìm tình nhân cho lão công cũng có thể làm?”
Anh ôm hai tay, ở sau lưng cô miễn cưỡng mở miệng giễu cợt.
“Nếu như anh cảm thấy tôi dư thừa, hay trở ngại anh cùng người phụ nữ của mình ở chung một chỗ, như vậy rất đơn giản, tôi bây giờ có thể cùng anh tới cục dân chính.” Giọng nói cô nhẹn nhàng vang lên, không kiêu ngạo không tự ti nhìn anh mỉm cười.
Cô vẫn chưa hãm sâu, thậm chí đối với anh còn không si mê như trước kia với Tống Gia Minh, nếu Tống Gia Minh còn không thể tổn thương cô thì anh ta làm sao có thể?
“À…? Em là đang lên án tôi tối hôm qua nói lời tổn thương em?” Anh tức giận càng sâu, giọng nói khẽ nâng cao.
“Không có.” Hoan Nhan cười n