Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1343503

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3503 lượt.

em đấy.”
“Phạt cái gì? Em mới không sợ anh… Rống rống.”
“Phạt em chủ động quyến rũ anh mười lần, có sợ không?”
“Sắc lang…”
Nhưng rồi anh chợt gọi điện về, âm thanh kia cách rất dài và khá xa cự ly truyền đến, dường như đã cách mấy đời, mà anh đi mới chỉ chưa tới một ngày.
“Nếu như một mình cảm thấy buồn chán, thì cứ đi tìm tên Quý Duy An khốn kiếp kia, em cũng nên dành chút thời giờ đến nhà họ Quý xem một chút đi, dù sao bà cũng là mẹ em.






Hứa Hoan Nhan không có nhìn là ai liền nhấn nghe, điện thoại di động còn chưa đưa đến bên tai, liên nghe đến giọng nói đầy lo lắng của Sầm Mỹ Vân: “Nhan nhi, con mau tới đây, Quý Duy An đã xảy ra chuyện!”
Hứa Hoan Nhan chỉ cảm thấy trong đầu vang tiếng ông ông, giống như cái gì cũng không nghe được, ngày mùa thu hoàng hôn trải rộng tiêu điều, cô chỉ cảm thấy kia ngay cả cuối cùng một chút xíu ánh mặt trời cũng đột nhiên biến mất dạng, cả người lạnh lẻo khó chịu.
Quý Duy An, người em trai bất ngờ xuất hiện trong cuộc đời, cô khi nào lại quan tâm đến như vậy rồi?
Cô cho tới bây giờ vẫn không thể nào tiếp nhận Sầm Mỹ Vân, nhưng lại sớm coi Quý Duy An và ba là người thân nhất, không hiểu có phải là do bọn họ đều chảy chung một nửa dòng máu hay không, hay bởi vì thấy hắn cũng đơn thuần sạch sẽ, chỉ muốn được bảo vệ người chị là cô.
Thời điểm xe dừng lại trước cửa lớn nhà họ Quý, Hứa Hoan Nhan cơ hồ lảo đảo chạy vào trong biệt thự, Quý Vân Trạch không có ở nhà, chỉ có Sầm Mỹ Vân toàn thân lo lắng đứng trước cửa phòng ngủ khép chặt chần chừ, bà gầy đi tiều tụy rất nhiều, nước mắt vẫn còn đọng lại trên mặt, giờ phút này hoàn toàn không có tư thái phu nhân sang trọng, ung dung cùng ưu nhã, vừa thấy Hứa Hoan Nhan đến, bà giống như thấy cứu tinh đến lập tức nhào lại, gắt gao nắm tay Hứa Hoan Nhan…Đôi tay kia, lạnh giá vô cùng, khiến cho Hứa Hoan Nhan cũng cảm thấy từng khớp xương như thấm theo cái lạnh kia.
“Chị… Lời nói này có ý tứ gì? Chẳng lẻ Quý Duy An khỏe lên chị không vui, hay là chị hy vọng phản ứng của anh ấy có triệu chứng gì khác?”
Nhiễm An An không nhanh không chậm mở miệng, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp nở nụ cười,trực tiếp nhìn chăm chú vào mặt Hứa Hoan Nhan.
Hứa Hoan Nhan nhất thời á khẩu không nói gì được, cảm thấy chật vật, cũng là Sầm Mỹ Vân cầm tay Hứa Hoan Nhan, lại vỗ vai Nhiễm An An: “Được rồi, được rồi, mẹ biết tụi con cũng vì muốn tốt cho Duy An, nhất là Nhan nhi, không cần tranh cãi làm gì, chúng ta đi xuống lầu ăn cơm tối đi.”
“Chị, thật xin lỗi, để cho chị và mẹ lo lắng, em thật sự không sao, yên tâm đi.”Quý Duy An đi tới, thân mật ôm vòng qua vai Hứa Hoan Nhan nói xin lỗi.
Hứa Hoan Nhan nhìn Duy An tinh thần phấn chấn, không có chút nào bệnh hoạn, trong lòng cũng dần an ổn xuống, cô gật đầu, rồi lại không an tâm: “Duy An, nếu trong người chổ nào không thoải mái, nhất định phải kêu bác sĩ, biết không? Thân thể của mình không thể qua loa đại khái được."
Bây giờ anh không có ở đây, ngày trôi qua chậm rãi giống như ốc sên bò trên cành cây, mỗi ngày bẻ ngón tay thầm đếm, giống như đã trải qua ngàn ngày, nhưng mới vừa bóc tờ lịch, anh mới đi không quá nửa tháng.
Thật ra giữa hai người liên lạc không phải là ít, nhưng do anh phải săn sóc ông nội, lại lệch múi giờ, nên nói chuyện với nhau cũng không thất thường, Chỉ là hai người cũng có cảm giác, lần này tách ra, bắt đầu thấy nhớ đối phương vô cùng, Hứa Hoan Nhan hay nhớ lại lời nói trêu chọc của anh, mà anh, cũng hiểu rỏ, mỗi một tin nhắn cô gởi trong đó hàm chứa tình ý biết bao.
Mong đợi sinh nhật, mong đợi anh trở lại, mong đợi hương vị cùng hình bóng anh xuất hiện lấp đầy trong căn phòng to lớn ở biệt thự này, chẳng qua cảnh tượng này chỉ có thể xuất hiện trong mơ mà thôi…Thời điểm nằm trên giường, mơ hồ nghe được trong căn phòng sát vách truyền đến đủ thứ tiếng động, Thân Tống Hạo không có ở đây, Hứa Hoan Nhan cũng không muốn làm quản lý công việc nội bộ, ban ngày chỉ có cô và người giúp việc ở nhà, biệt thự này hiển nhiên thành vườn địa đàng của Hứa Mễ Dương.
Không biết đã mấy lần cô ả đã bị Thân Tống Hạo giễu cợt cho cái ý định vòng vo, cuối cùng vẫn là không chịu được cô đơn, Hứa Mễ Dương lại mang về nhà đủ dạng đàn ông, chị Tần và Quản gia cực kỳ bất mãn, nhưng cũng không cách nào mở miệng chất vấn, chỉ nói với Hứa Hoan Nhan mấy lần, thời điểm cô trở về nhà thường là khuya rồi, nên không gặp mặt cô ả, không biết đang lêu lỏng ở nơi nào, lần này nghe tiếng động ở phòng bên, Hứa Hoan Nhan cũng không ngồi yên, Hứa Mễ Dương làm như vậy, không nói là làm Hứa Hoan Nhan khó chịu, đối với chính thân thể mình cũng không biết quý trọng?
Cả ngày thay đổi đàn ông, không sợ dính vào bệnh gì sao? Càng nghĩ càng thấy không yên, Hứa Hoan Nhan dứt khoát xuống giường, khoác áo ngủ thật dày, bước qua phòng bên gõ cửa.
Trong phòng có giọng trầm rú rít liên tục, Hoan Nhan bực bội kích động gõ cửa hồi lâu, cánh cửa kia tựa như lười biếng từ từ mở ra, Hứa Hoan Nhan vừa nhìn thấy người mở cửa, không cầ