Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342918

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2918 lượt.

nh sắp trở về, vừa nghĩ tới đây, trong lòng giống như là rót đầy mật.
Tối hôm qua lúc lên mạng chat webcam, tinh thần ông nội cũng khá hơn, nên cũng sắp trở về.
A! Hoan Nhan nhắm mắt thở dài một hơi, sao cô lại chưa hề phát hiện thế giới này lại tốt đẹp như vậy?
Ngày mai lên máy bay, tối ngày mốt anh sẽ về đến nhà, ngày... Tại sao còn phải đợi hai ngày, cô sắp điên mất rồi! Thật không thể tin được Hứa Hoan Nhan, có ngày cô lại giống như một cô gái hoài xuân, ước mơ một người đàn ông đến.... Nhìn về một phía góc đường, bị tiếng hát hấp dẫn, cô dừng chân lắng nghe, tâm tình cũng lập tức thay đổi, tiếng hát này, cô và Tô Lai cũng thích Sarah Brightman.
Chợt nhớ đến, cô từng làm rơi một cái CD, là Tô Lai đã từng thích, Hoan Nhan khẽ cắn môi, bước chân theo bản năng tới cửa hàng, cô không muốn thiếu cô ấy, cũng không muốn khiến A Hạo và cô ấy có liên quan với nhau.






“A, tiểu thư mau đến xem, đây chính là ông chủ của tôi từ nước ngoài mang về, những CD phiên bản cũ, tất cả đều bìa cứng, trên thị trường giờ cũng không có mà mua!”
Nhân viên cửa hàng thấy Hoan Nhan, lập tức ân cần mời đón.
Hoan Nhan gật đầu cười một tiếng, “Được, tôi xem trước một chút.”
Nhớ lại, Hoan Nhan lại ngạc nhiên phát hiện, mình thế mà lại nhớ tới dáng vẻ của CD đó, ngồi giữa một đống CD cũ lục xem, cho đến lúc sắp buông tha, rốt cuộc hai mắt tỏa sáng, lấy ra một CD.
Hoan Nhan đứng dậy, do ngồi khá lâu lại đứng dậy nhanh, trước mắt đột nhiên tối xầm, phải dựa vào bàn mới có thể đứng được, đợi một lát, Hoan Nhan đi tới cửa hàng, thanh toán, lúc đi ra trời càng âm u, bông tuyết cũng rơi nhiều hơn, trên mặt đất trắng xóa.
Bên tai vang lên nhiều thanh âm, Hoan Nhan hôn mê, chỉ chau mày, cô không muốn tỉnh, không dám tỉnh, cô chỉ muốn những gì nghe thấy là giấc mộng, một giấc mộng mà thôi.
Mai anh sẽ trở về cạnh cô, cùng đón sinh nhật với cô, anh bây giờ đang ở Maldives chăm sóc ông nội, không có chuyện gì, không có chuyện gì... “Chị.... anh rể nhất định sẽ không sao, chị mau tỉnh, bằng không anh rể về nhà nhìn thấy chị như vậy, sẽ đau lòng muốn chết...”
Hốc mắt Quý Duy An sưng đỏ, hiển nhiên là đã khóc hồi lâu, bọn họ lúc đón Hoan Nhan ở đồn cánh sát, toàn thân chị đã lạnh băng, thần trí mơ hồ, lúc ấy Quý Duy An quả thật muốn phát điên!
Anh rể? Giọng nói kia của ai? Duy An sao? Tại sao lại nói A Hạo không có chuyện gì, chẳng lẽ cô không phải mơ, chẳng lẽ A Hạo thật sự xảy ra chuyện?
Hoan Nhan lập tức ngồi dậy, sắc mặt trắng bệch giống như quỷ, giọng nói thô khàn khó nghe, ánh mắt không tập trung, chỉ sững sờ nhìn phía trước: “Chị muốn tìm anh ấy, muốn tìm A Hạo.”
“Chị!” Duy An vừa thấy Hoan Nhan xốc chăn xuống giường, chỉ hô lên một tieengsoom chặt lấy cô, đặt cô lên giường lo lắng: “Chị, chị muốn chết phải không... Chị có biết chị hôn mê một đêm?”
“Duy An, đừng cản chị, chị nhất định phải đi Maldives, chị muốn tìm anh ấy, chị nhất định phải tìm anh ấy....”
Hoan Nhan nức nở, lệ rơi đầy mặt, cô gắt gao nắm chặt tay Duy An, toàn thân run cầm cập: “Anh ấy sẽ không chết, anh ấy nhất định sẽ chờ chị... Chị phải đi tìm anh ấy, Duy An, đừng ngăn chị....”
“Chị....Chị điều dưỡng thân thể tốt hơn đã được không?”
“Chị làm sao có thể chờ, A Hạo không thể đợi... Duy An, em buông ra...”
“Nhan nhi, mẹ xin con, đừng đi, không đi được không?” Sầm Mĩ Vân chen tới, khóc lóc kéo tay cô: “Nơi đó sớm biến thành địa ngục trần gian rồi, Nhan mẹ không thể để con đi chịu chết, mẹ liều mạng cũng không để cho con đi...”
“Địa ngục trần gian?” Hoan Nhan lẩm bẩm nhớ tới bốn chữ này, nước mắt vô thức dọc theo khuôn mặt chảy xuống, tim đau đến gần như chết lặng, hô hấp cũng không dám dùng sức, cặp mắt vô hồn dọa người... Sầm Mĩ Vân thấy bộ dạng cô như vậy, càng thêm hoảng sợ, chỉ ôm chặt lấy cô: “Nhan nhi, con bình tĩnh... có lẽ, có lẽ A Hạo phúc lớn mạng lớn không có làm sao...”
“Mẹ....” Hoan Nhan mở miệng, một tiếng này khiến Sầm Mĩ Vân kinh ngạc chua xót, bà ôm lấy thân thể gầy yếu của con, nước mắt rơi rơi: “Nhan nhi... Con cuối cùng cũng gọi ta là mẹ....”
“Mẹ....” Hoan Nhan khàn khàm mở miệng, giọng nói giống như một ống nước cũ bị vỡ gai gai người khó nghe: “Trong lòng mẹ còn có con....”
HoanNhan run run đưa ngón tay chạm vào lưng Sầm Mĩ Vân, mắt đen vô hồn: “Sẽ thành toàn cho con... Để con và anh ấy chết chung một chỗ đi....”
“Nhan nhi, sao con ngốc vậy?Con còn trẻ sao lại đòi chết? Huống chi A Hạo không nhất định sẽ chết, bây giờ không phải là chưa có tin tức sao?”
Sầm Mĩ Vân kinh hãi luống cuống gạt bỏ ý nghĩ của cô.... “Vậy mẹ để con đi tìm anh ấy được không?” Hoan Nhan gần như được thắp lên một tia hi vong, cô đẩy Sầm Mĩ Vân, khẩn cầu, đôi mắt sưng đỏ dọa người,.... “Không được! Nơi đó rất nguy hiểm,mẹ không thể để con đi mạo hiểm!” Sầm Mĩ Vân không chút do dự cự tuyệt thỉnh cầu của cô, dư chấn vẫn còn, điện nước không có, cướp bóc trộm đạo, giết người phóng hỏa, bà nhất quyết không để Hoan Nhan đi tìm chết.
“Mẹ....” Hoan