Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342981
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2981 lượt.
ước mắt, nhưng giọng nói vẫn giòn giã vang dội: “Người ba này cùng với người ba trước kia giống nhau, đều là người xấu, cũng không cần con, con không lạ gì, sau này con sẽ không bao giờ….muốn có ba nữa!”
Hứa Hoan Nhan bị lời nói của cô bé làm cho thất kinh, cô cúi người xuống, ôm lấy cô bé: “Noãn Noãn…”
Noãn Noãn òa khóc lớn tiếng, gắt gao ôm chặt lấy Hứa Hoan Nhan: “Mẹ, tại sao ba không cần con, có phải tại vì con không đủ ngoan? Hay bởi vì con đánh nhau ở vườn trẻ, ba chán ghét nên ngay cả mẹ cũng không cần sao?”
“Không phải vậy, không phải vậy, con là bảo bối, ngoan nhất…”
“Mẹ, Noãn Noãn không cần nữa…..” Noãn Noãn lau sạch nước mắt, giọng nói giống như người lớn, làm Hứa Hoan Nhan dở khóc dở cười.
Hoan Nhan kéo tay con tính từ bỏ quay về, nhưng chợt sau lưng vang lên giọng nói trầm thấp: “Hoan Nhan.”
Thân hình Hoan Nhan cứng đờ, cô chậm rãi xoay người lại, đôi mắt mê ly đẫm lệ khi thấy người kia dựa vào cửa, anh vẫn cao như vậy, tuy mặc áo bông dày nhưng hình dáng vẫn thấy rất gầy, tuy thế nhưng đôi mắt, vẫn đen bóng làm say lòng người, cô cả đời, vẫn chưa thấy qua người thứ hai nào lại có ánh mắt đẹp như vậy.
“Ba…” Noãn Noãn thay đổi nhanh vô cùng, mới vừa rồi còn quyết định chủ ý không bao giờ …để ý đến ba nữa, mà bây giờ giẫy ra khỏi tay Hoan Nhan, tiều nhân một dạng vọt tới.
Thân hình mũm mĩm cô bé ôm chầm lấy Á Hi khiến anh lui về sau một bước, ôm lấy cô bé, đôi mắt cũng hoe đỏ, đứng lên: “Xin lổi, Noãn Noãn…”
“Ba, không sao…”
Cô bé cực kỳ phô trương mở miệng nói, khuôn mặt nhỏ nhắn tươi cười giống như đóa hoa cúc nhỏ.
Tằng Á Hi hôn trên khuôn mặt nhỏ bé kia hai cái, sau đó để cô bé xuống đất, hướng ngoài cửa nơi có hình bóng một người đang chậm rãi đi tới, anh giang rộng hai cánh tay, trực tiếp ôm cô vào lòng: “Hứa Hoan Nhan.”
Tằng Á Hi hôn trên khuôn mặt nhỏ bé kia hai cái, sau đó để cô bé xuống đất, hướng ngoài cửa nơi có hình bóng một người đang chậm rãi đi tới, anh giang rộng hai cánh tay, trực tiếp ôm cô vào lòng: “Hứa Hoan Nhan.”
Anh trước nay chưa từng dùng sức mạnh, trước giờ vẫn điềm đạm.
“Hứa Hoan Nhan…” Anh ngân nga thở dài một tiếng, ôm lấy cô chặt hơn, nhìn lại gương mặt kia, thời gian dường như vẫn chưa từng dừng lại trên khuôn mặt cô, cô vẫn là một người con gái nhỏ nhắn như trước đây.
“ Có phải em muốn hành hạ anh không? Sao lại xuất hiện ở đây?”
Hai tay ôm lấy khuôn mặt cô, cắn răng mở miệng, hai người ít có tiếp xúc thân mật như vậy, làm cho cô và anh đều run rẩy.
Hoan Nhan vừa khóc, vừa cười khẽ môi cong lên thành một đường, hai mắt cô sáng lóng lánh khóa lại tầm mắt anh: “Em muốn chuẩn bị hành hạ anh cả đời, anh có nguyện ý không?”
Anh đột nhiên trợn to mắt, tựa hồ không dám tin những lời cô vừa nói.
“Em cùng Noãn Noãn, một lớn một nhỏ hai đại ác ma, quấn lấy anh, đeo dính anh, ngày ngày làm phiền anh, hành hạ anh ….vậy có được không?”
Hoan Nhan cầm lấy hai tay anh đang ôm lấy khuôn mặt cô, nụ cười càng thêm rực rỡ.
“Hứa Hoan Nhan, đùa giỡn kiểu này không vui chút nào.” Anh chợt buông lỏng tay ra, xoay lưng về phía cô: “Em mau dẫn con về nhà đi, con bé giầy bị ướt đẫm, sẽ bị bệnh đấy.”
“Noãn Noãn, con có muốn chúng ta đi về, hay ở lại đây cùng với ba?” Hứa Hoan Nhan không thèm để ý tới anh, lướt qua người anh đi về phía cô bé hỏi.
“Ở cùng với ba.” Noãn Noãn trực tiếp quăng câu nói xuống, xoay người chạy vào gian phòng, trong họng ngâm nga đem cởi đôi giày nhỏ ra, bò thẳng lên giường Á Hi.
“Noãn Noãn không muốn về, em cũng bó tay không có biện pháp.” Hoan Nhan nhìn anh cười hì hì nói, rồi cũng như con đi thẳng vào gian phòng.
“Hoan Nhan.”
Trong đáy mắt anh xẹt qua tia đau đớn, anh đưa tay nắm lấy tay cô kéo lại: “Hoan Nhan, tại sao làm như vậy?”
“Không tại sao cả, người một nhà phải chung sống với nhau chứ.”
Hứa Hoan Nhan đưa tay sửa lại vạt áo ngay ngắn cho anh, động tác tự nhiên bình thản.
“Hoan Nhan, em ở đây thương hại anh sao?” Ánh mắt dâng lên chua xót, anh nắm chặt ngón tay cô, khuôn mặt tuấn mỹ hơi thay đổi, mặt nhăn lại.
Hứa Hoan Nhan nhẹ nhàng mỉm cười, lắc đầu.
“Em không yêu anh.” Tằng Á Hi cắn chặt hàm răng, giọng nói thay đổi khàn khàn: “Không cần thiết phải ở chung một chổ với anh.”
“Á Hi, chúng ta kết hôn đi.” Hoan Nhan chợt cắt lời anh, cô nhẹ nhàng ôm lấy anh, khuôn mặt nhỏ nhắn dán sát vào ngực anh: “Á Hi, em và Noãn Noãn không thể mất anh.”
“Hoan Nhan, em biết anh yêu em, cả đời này anh không yêu người phụ nữ nào khác ngoài em, nhưng nếu như em có cơ hội được hạnh phúc, thì anh sẽ không do dự để em đi tìm hạnh phúc đó, Hoan Nhan, em không cần phải như vậy, một chút cũng không cần.”
Á Hi khe khẽ đẩy cô ra, hơi giễu cợt cười một cái: “Hoan Nhan, anh bây giờ thay đổi giống tánh quật cường của em rồi.”
Anh vòng qua cô, cúi đầu hướng gian phòng trong đi tới.
Hoan Nhan nhìn bóng lưng của anh, sao gầy gò nhiều như vậy, cô cảm thấy hàm răng đau xót, chợt bật thốt lên: “Á Hi, em thích anh !”
Anh chợt dừng bước, đứng ngẩn người tại đó, câu nói nhẹ nhàng kia, gi