Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342980

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2980 lượt.

ước làm sao, bây giờ làm sao, Tĩnh, không cần nói cho anh ấy biết tin tức của mình, cũng không nên nói ra chuyện Noãn Noãn, mình không thể trở về bên cạnh anh ấy, cũng không cách nào trở về bên cạnh anh ấy được nữa.”
Hứa Hoan Nhan lau nước mắt, thời điểm nói ra những lời này, không nhịn được đau lòng, ôm lấy Văn Tĩnh khóc.
“Nhan nhi, bạn không biết mình rất hối hận vì lúc trước đã giúp bạn tất cả giấu chuyện này, mấy năm nay không chỉ mình bạn khổ sở, bạn biết không mấy năm nay anh ta cũng chưa chạm qua người phụ nữ nào, nếu không phải vì mấy năm trước anh ta không có tâm trí lo chuyện công ty, thì đâu phải bị người ta tính kế móc rỗng hơn phân nữa quyền lợi, vì thế không thể không kết hôn để lôi kéo lại mấy lão già trong ban Hội đồng quản trị, nếu như còn cách khác anh ta tuyệt đối sẽ không kết hôn, còn có…”
Văn Tĩnh ranh mảnh cười: “Bạn cũng biết, anh ta sau khi cử hành hôn lể xong, liền lập tức sai người đi lo liệu chuyện ly hôn, lúc Tô Lai biết chuyện này, cơ hồ muốn phát điên. Nhan nhi, bạn nghe lời mình một lần đi, đừng làm khổ chính mình nữa, anh ta thuộc loại người tâm cao khí ngạo, vì bạn làm mọi chuyện, thật không dễ dàng gì.”
Hứa Hoan Nhan hơi thất thần, lắc lư đầu, cô mờ mịt nhìn bầu trời trên cao: “Tĩnh, có lúc nhớ tới, mình thật hận mình sao lại quật cường như vậy, nếu lúc ấy có thể mở một mắt nhắm một mắt, như vậy lúc này đây mình vẫn còn sống ở đó, sống giả dối trong cuộc hôn nhân kéo dài hơi tàn, nhưng mà mình không làm được, mình không cách nào có thể chia sẻ một người đàn ông với một người phụ nữ khác, sự việc đã qua, mình hối hận cũng tốt, không oán cũng được, mình bây giờ không muốn quay đầu lại, hơn nữa, Tĩnh, mình nợ ân tình người khác quá lớn, nếu không trả ân tình này, mình sẽ không an tâm, mà nếu đã trả ân tình này thì mình và Thân Tống Hạo suốt đời cũng không thể ở bên nhau, mình đã quyết định rồi, bây giờ không cần tình yêu, có thể bỏ qua hạnh phúc, mình cũng muốn không làm ..thất vọng tim của mình, Tĩnh, không cần khuyên mình nữa, bạn hãy về cùng Kỳ Chấn chung sống với nhau thật tốt, nhìn bạn hạnh phúc, mình cũng sẽ cảm nhận được hạnh phúc, huống chi, lựa chọn này của mình, cũng không hoàn toàn là bị ép buộc, là mình cam tâm tình nguyện, cam tâm tình nguyện muốn cùng người kia ở chung một chổ, muốn sinh cho anh ấy một đứa bé.






Văn Tĩnh kinh ngạc nhìn nét mặt bình tỉnh của Hứa Hoan Nhan, lẩm bẩm ra tiếng…..”Tĩnh, mình cũng biết, nhưng có một số việc, không phải bạn muốn như thế nào thì nó phải thế ấy, không phải như bạn nghĩ hai người yêu nhau thì sẽ sống chung với nhau, mình và anh ấy chia tay, đây cũng do số mệnh tụi mình như vậy. Có lẽ bạn sẽ nói mình mềm yếu, cố chấp, quá nhẫn tâm, nhưng mà, Tĩnh, chút tổn thương một lần là đủ rồi, bạn cứ coi mình như là đà điểu đi, mình không cách nào làm cho mình quay đầu lần nữa lại.
“Nhưng mà, bạn vẫn còn yêu anh ấy, đúng không? Nếu yêu, bạn nên tranh thủ, chỉ có ở cùng người mình yêu mới có thể hạnh phúc, không phải sao Nhan nhi?”


Văn Tĩnh thở dài, nhưng trong lòng cũng biết, thoạt nhìn Hứa Hoan Nhan có vẻ nhu nhược, kỳ thật cô ấy rất kiên cường không chịu khuất phục, so cô ấy với Ka Ka thật không kém gì nhau.
“Tình yêu thì rất quan trọng, mình và anh ấy đã trải qua một cuộc tình, mặc dù kết cuộc không hoàn mỹ, tóm lại cũng đã qua, mà bây giờ, Tĩnh, mình quyết định hoàn toàn buông tay, có vài người cùng chuyện, so với tình yêu càng cần phải quý trọng hơn.”
“Bạn nói là Tằng Á Hi sao? Bạn không thương anh ta, cùng với anh ta kết hôn, sanh con cho anh ta, làm vậy đối với anh ta không công bình không phải sao? Nếu là vì áy náy, muốn trả lại ân tình này, quyết định sống cùng người mà mình không yêu cả đời, như vậy đối với mỗi người đều tốt hơn sao?”
“Tĩnh, mình không muốn lừa gạt bạn, vào nhà đi.”Hứa Hoan Nhan đứng lên, nước mắt cũng đã chảy đầy trên mặt.
“Phải quyết tâm.” Hứa Hoan Nhan vẫn mềm mỏng nói, xoa xoa lên khuôn mặt nhỏ nhắn đang lạnh cóng của Noãn Noãn: “Noãn Noãn, tối nay ba không mở cửa, chúng ta cũng không quay về có được không?”
“Nhưng mà, nhưng mà giầy con ướt đẫm, chân lạnh quá…” Noãn Noãn nhảy nhảy ôm lấy chân Hứa Hoan Nhan làm nũng.
Hứa Hoan Nhan liếc mắt nhìn cánh cửa gỗ đóng chặt, mĩm mĩm cười một tiếng: “Con đi nói cho ba biết, ba thương nhất Noãn Noãn, đau lòng lo cho con, lập tức sẽ mở cửa.”
“Vậy cũng được, con cho ba một cơ hội nữa, nếu ba vẫn không để ý đến, con sẽ không cho ba hôn nữa.” Noãn Noãn rất nghiêm túc mở miệng nói, xoay người, lại bắt đầu dùng sức gõ cửa: “Ba, chân con sắp đông lạnh rồi, cả mặt cũng lạnh nữa, tay đập cửa nãy giờ rất đau, mẹ nói ba không mở cửa, sẽ không đưa con về nhà, nếu con đứng chổ này suốt đêm thì ngày mai sẽ biến thành người tuyết, ba mở cửa ra đi, mở cửa ra thôi….”
Noãn Noãn nói đến câu cuối thì chợt nức nỡ, nhìn cửa phòng đóng chặt, trong phòng giống như không có ai ở bên trong.
Noãn Noãn xoay người, lôi kéo tay Hứa Hoan Nhan chạy ra ngoài, trên mặt cô bé tràn đầy n


The Soda Pop