Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342988

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2988 lượt.

nhẫn chảy ra . . . . ."Cẩn thận một chút, chảy vào miệng rồi sẽ rất đắng." Anh trực tiếp sử dụng tay để chặn dòng nước lại, mi tâm nhíu lại, dáng vẻ gấp gáp.
"Á Hi. . . . . ." Hoan Nhan chợt trở tay ôm lấy anh, lập tức hôn lên đôi môi của anh: "Em muốn sinh cho anh một đứa con, Á Hi, đồng ý với em, có được không?"






"Nhưng anh chính là hạnh phúc của em. Nếu như không có anh, một mình em cô đơn trên cõi đời này, làm sao có thể hạnh phúc?" Mặt của Hoan Nhan dính lên cổ anh, nỉ non nhẹ nhàng lên tiếng.
Á Hi không nói gì, chỉ cười khổ, trong lòng anh tựa hồ nhớ tới cái gì, bất giác thở dài.
Nếu nói anh nhiều năm làm bạn với cô, chỉ vì muốn lấy được cô, như vậy bây giờ anh đã hoàn toàn được như nguyện, nhưng anh biết, từ đầu đến cuối anh cũng hiểu rõ ràng, thứ mà anh muốn, không phải những thứ này.
Hoan Nhan không hiểu, hoặc có lẽ là cô hiểu, nhưng lại không làm được, có lúc buổi tối ngay cả trong lúc ngủ cô cũng không cảm thấy yên lòng, những lúc đau đớn một mình trong căn phòng nhỏ anh cũng đã từng nghĩ ngợi, cũng từng hối hận, hối hận hồi đó khi Thân Tống Hạo đếm tìm cô thì anh không nên nhất thời ích kỷ, để cho bọn họ cứ như vậy gặp thoáng qua, nhưng anh cũng đã nghĩ đến một điều, nếu là quả thật bọn họ gặp lại, thì những năm này anh phải làm sao, anh nên ở đâu?
Nghĩ đến quãng thời gian sau khi gặp được Hoan Nhan, anh đã không còn là anh nữa, anh đã không giống như lúc trước, anh giống như là một vệ tinh bé nhỏ, luôn quay quanh cô, nhưng lại không biết rằng, tấm lòng của cô cũng đang xoay quanh một người khác, anh đuổi theo cô, nhưng cô lại đang lưu luyến si mê một người khác, ba người bọn họ giống như một chiếc kiềng ba chân vững chãi, bình tĩnh trôi qua những năm tháng này.
Cố gắng hít thêm một chút hương hoa của mùa xuân, anh được bao bọc bởi một tấm chăn thật dày, anh bị những tia nắng ấm áp làm cho buồn ngủ, thời gian anh hôn mê ngày càng nhiều, thời gian thanh tỉnh càng ngày càng ít, anh còn có cơ hội để ngắm hết mùa xuân năm nay, rồi những ngày hạ, mùa thu. . . . . . rồi mùa đông sao?
"Á Hi. . . . . . Chờ thân thể của anh tốt hơn, chúng ta mang theo Noãn Noãn, cùng đi giao du, đi đạp thanh có được hay không?"
"Được."
"Chờ đến khi thân thể của anh khá hơn một chút, chúng ta hãy về nhà đi, ba người một nhà chúng ta vĩnh viễn ở chung một chỗ, có được hay không?"
"Được." Á Hi mỉm cười, thanh âm vẫn vô lực như vậy, nhưng trong mắt lại sáng rực rỡ, anh liền những ngày tháng này làm một giấc mộng, một giấc mộng mà anh mãi mãi không muốn tỉnh dậy.
Anh ngủ thiếp đi, Hoan Nhan quỳ xuống bên cạnh đầu gối anh, nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay nổi rõ những khớp xương của anh áp vào mặt mình, cô nhẹ nhàng vuốt ve, tự lẩm bẩm một mình: "Á Hi, anh phải sống tiếp, nhất định phải sống thật tốt. . . . . Nếu như anh không còn nữa, thì em làm sao bây giờ? Làm sao đây?"
Lần này thời gian anh chìm vào hôn mê rất dài, đến tận nửa đêm, lúc Hoan Nhan đang nằm ở bên giường uể oải, Á Hi chợt mở mắt trong bóng tối, anh mò mẫm tay, "Hoan Nhan, Hoan Nhan em ở đâu?"
"Á Hi, em là Hoan Nhan, em đang ở đây, ngay bên cạnh anh . . . ." Cô không còn chút buồn ngủ nào, cuống quít đưa tay nắm lấy tay anh luôn miệng trả lời.
"Anh nằm mơ thấy em bỏ đi. . . . . .anh, anh rất sợ . . . . ." Trong miệng anh nỉ non, cố gắng muốn nhìn cô, rồi lại vô lực khép đôi mi lại, trở tay nắm chặt lấy các ngón tay của cô rồi lại chìm vào giấc ngủ mê man. . . .
Noãn Noãn hối hả chạy vô, dúi đầu vào trong ngực Hoan Nhan: “Mẹ, con bị một người bộ dáng giống như ông chú, vô lễ với….”
Miệng nhỏ giương lên cao, trên khuôn mặt còn mang theo dấu vết nước miếng, trong đầu rối bời thành một mảnh, bộ dáng giống ông chú? Tay chân cô lạnh như băng, chẳng lẽ là…. “Chị!” Người nọ cũng không kịp chờ đợi, xông vào phòng bệnh, trên khuôn mặt anh tuấn trầm ổn không nén được nổi vui mừng, Quý Duy An tiến lên, mạnh mẽ ôm lấy thật chặt hai người phụ nữ ở trong lòng.
“Duy An…” Hoan Nhan kích động toàn thân phát run, cô gắt gao ôm lấy hắn, thậm chí Noãn Noãn bị hai người kẹp chặt ở giữa oa oa lên tiếng, cũng bị bỏ quên.
“Để chị nhìn xem, mau mau để chị xem em đã khỏe chưa?” Hứa Hoan Nhan ôm lấy khuôn mặt cậu xem xét cẩn thận, nhìn gương mặt tinh thần sáng láng, cũng không còn dấu vết bệnh hoạn gì, không khỏi an ủi gật đầu: “Duy An, em đã bao lâu không đến rồi hả? Noãn Noãn cũng bốn tuổi rồi, em vẫn chưa đến thăm lần nào…..”
“Không làm cho Quý gia trở mình lại, em làm sao có mặt mũi đến tìm chị?” Duy An cười khẽ, tư thế cũng thành thục nhiều rồi, cậu ôm Hứa Hoan Nhan nhẹ nhàng nói: “Chị, em tới đón chị về nhà.”
“Về nhà?” Hứa Hoan Nhan bị lời nói của cậu kích thích đến ngây người, trở về thành phố nơi trước kia ở sao? Có còn cần thiết không?
Hứa Hoan Nhan quya đầu lại, liếc mắt nhìn người đang nằm ngủ….Á Hi, cô nhỏ giọng nói: “Duy an, chị muốn chăm sóc cho Á Hi.”
“Em sẽ giúp, chị, em đưa hai người trở về, nhà họ Quý chúng ta, lúc trước bị thất bại, phải ra đ