Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1343428

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3428 lượt.

ng ta….”
“Thân Tống Hạo, mày hèn hạ vô sỉ tiểu nhân! Mày thế nhưng lại gài tang vật vu oan hãm hại ta…. Mày chết không tử tế được!”
“Chú Đường….” Thân Tống Hạo không nhanh không chậm mở miệng nói, hai mắt lộ ra tia sắc bén: “Thời điểm ông cấu kết người phụ nữ kia, trù tính hãm hại tôi, lúc ông hối lộ Hội đồng quản trị, hơn phân nửa thành viên trong Hội đồng quản trị tính kéo tôi xuống, lúc đó ông có nghĩ tới hay không? Tôi bây giờ chỉ là gậy ông đập lưng ông thôi… Chú Đường, Singapore không chào đón ông nữa rồi, hẹn gặp lại.”
Anh chậm rãi tắt điện thoại, kéo áo khoác lên hướng cửa đi ra ngoài, trước ba tháng, rất tốt, anh thở phào nhẹ nhõm, anh vừa bước vào thang máy, điện thoại của An Thành gọi tới: “Tổng giám đốc, cha con Thân Tử Kiện định trốn đi nước Pháp, chúng ta có cần thông báo cho cảnh sát?”
“Không cần, tin tưởng cảnh sát Singapore sẽ tống lệnh cấm , bọn họ sợ là cả đời cũng không cách nào trở về Singapore được, A Thành, thời khắc thích hợp, vẫn là muốn cho người khác lưu lại một đường lui…’
Một phu nhân hơi lớn tuổi rốt cuộc nhịn không được mở miệng hỏi thăm.
“Đúng rồi, đúng rồi, có muốn nôn ói hay không? Thấy dầu mỡ thức ăn liền buồn nôn, còn nữa, cô có cảm thấy trong người rất dễ dàng mệt mõi không?”
Tô Lai hơi hơi suy tư một phen, xấu hổ nhẹ nhàng gật đầu: “Phải rồi, từ nữa tháng trước, tôi lúc nào cũng muốn ngủ…. Cũng không muốn ăn thức ăn có nhiều dầu mỡ, chỉ muốn uống nước gì chua chua….”
“Ồ, Thân phu nhân, chua trai cay gái, cô nhất định là mang thai một tiểu thiếu gia, chúc mừng, chúc mừng nha….”
Có người thật lòng chúc mừng, cũng có người khinh thường lắc đầu, tuy vậy nhưng vẫn a dua theo phụ họa chúc mừng…. Tô Lai nhìn vẻ mặt mấy người đó, bất giác có chút thoải mái, cô che bụng chặt hơn, giống như mình mang thai thật vậy: “Nếu như là có cục cưng, trái lại còn muốn nhờ vào mấy lời chúc phúc của các vị phu nhân….”
“Chậc chậc, quả nhiên là việc lạ!” Phía ngoài phòng khách chợt có một giọng nam hài hước cất cao lên, Thân Tống Hạo chậm rãi đi tới, chỉ cười lạnh nhìn Tô Lai một cái: “Thân phu nhân, tôi đây mấy tháng nay ở trong công ty, sao cô lại mang thai được…. Vậy ra là cô….. Sau lưng tôi làm chuyện mờ ám gì?”
“A Hạo.” Tô Lai sợ ngây người, cô kinh ngạc nhìn anh, trong phòng khách lâm vào tình cảnh trầm mặc, yên tỉnh đến dọa người.
“Thân, Thân thiếu…”
Người phu nhân cầm đầu cũng hơi sợ hãi, ngượng ngùng đứng lên, cười cầu hòa nói: “Chúng ta quấy rầy đã khá lâu, cũng nên đi về thôi….”
“Đúng vậy, Thân thiếu, Thân phu nhân, chúng tôi cáo từ….”
“Mấy vị phu nhân, tiểu thư, chớ vội đi….” Thân Tống Hạo cười galant, cũng là đến trước mặt mọi người, khách sáo mở miệng hỏi: “Lý phu nhân, bà kinh nghiệm đầy mình, xem thử phu nhân tôi quả thực có thai sao?”
Lý phu nhân hơi xấu hổ liếc nhìn sắc mặt trắng bệch của Tô Lai, lại nhìn Thân Tống Hạo cười như không cười, trong đầu không ngừng quanh quẩn, hồi lâu sau quyết định: “Thân thiếu, theo như những gì Thân thiếu phu nhân nói là thật, tôi có thể kết luận Thân thiếu phu nhân mang thai.”
Dù sao khi nãy bà nói Tô Lai có thai mà Thân Tống Hạo đã nghe được, giờ phút này nếu bà đổi ý nói ngược lại, nhất định sẽ chọc giận hắn, mà chọc giận hắn, bà không khỏi nhớ tới công ty nhà mình…. E là về sau rất khó lăn lộn trên thương trường.
“Đã như vậy thì Lai, nói cho tôi biết, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Tôi gần ba tháng nay đều ở công ty, cô mang thai, vậy cái thai này là sao?”
Thân Tống Hạo chậm rãi ngồi xuống, rót một ly nước, vẻ mặt không hờn không giận, chỉ lạnh nhạt nhìn về phía Tô Lai.
“Em lừa gạt bọn họ, em chỉ nghĩ là không để bọn họ coi thường, cười nhạo. A Hạo, em không làm chuyện gì có lỗi với anh, không có mang thai. A Hạo, anh tin tưởng em có được hay không?”
Lời cô vừa thốt ra khỏi miệng, trong phòng khách lập tức sóng to gió lớn nổi lên, Thân Tống Hạo không nói lời nào, chỉ như cũ mĩm cười, nhưng tận đáy lòng ẩn chứa đau thương nhàn nhạt, anh chưa từng bao giờ nghĩ đến, người ban đầu mình yêu chính là người phụ nữ kia, mà bây giờ trở thành như vậy, cô là vì cái gì? Tiền bạc hay là cái địa vị này?
Hắn không muốn bức cô lâm vào đường cùng, dù sao anh cũng một thời yêu cô, nhưng thời gian mài mòn tất cả, cô dễ dàng bị người mua chuộc làm ra những việc không đúng đối với anh, vì thế những áy náy về cô cũng bị bào mòn.
Lý phu nhân cầm đấu mấy vị phu nhân kia, bước chân như ngừng lại ngoài ngạch cửa, phụ nữ trời sinh tính tò mò lắm chuyện, họ tự nhiên không muốn bỏ qua một vở kịch hay này.
“Quản gia, tiễn mấy vị phu nhân ra về.”
Nhưng anh chậm rãi nói, khi đó nhìn lại Tô Lai, đã không còn mảy may rung động nào, quả thật thái độ anh đối với cô bây giờ chỉ còn là lạnh nhạt, đáy lòng không gợn một tia sóng nào.
Tô Lai ngẩng đầu lên nhìn vào mắt anh thoáng nét cảm kích, anh vẫn còn bận tâm đến mặt mũi mình, không muốn làm cho mình quá khó chịu.
Vài vị phu nhân, tiểu thư không cam tâm, nhưng cuối cùng vẫn phải nói lời cáo từ rời đi, phòng khách lại lâm vào cảnh trầm tĩnh. Anh đ